Đám người Khương Tước không kinh động cá sấu khổng lồ, mà đóng giả làm bách tính đi vào Nghi Châu Thành.
Khác với lời đồn đại bên ngoài, bách tính nơi đây dường như không cần giải cứu.
Trong Nghi Châu Thành, phố dài mười dặm, các cửa tiệm nhỏ ven đường san sát nối tiếp nhau, dòng người tấp nập, tiếng rao hàng không dứt bên tai.
Thậm chí có một quán trà mới mở, lúc mấy người Khương Tước đi ngang qua bị pháo nổ bắn đầy người, ông chủ nằng nặc kéo bọn họ vào quán, nhất quyết mời bọn họ uống một ấm trà ngon để tỏ lòng xin lỗi.
Các sư huynh: “Không không không.”
Khương Tước: “Được được được.”
...
Đoạn hội thoại quen thuộc quá.
Mấy vị sư huynh cảm thấy nơi này kỳ quái, không dám hạ miệng, Khương Tước ngược lại bình thản uống cạn một chén đầy: “Trà ngon.”
Ông chủ chưa đi xa, quay đầu khen Khương Tước một câu: “Cô nương có gu đấy.”
Khương Tước bưng chén trà gật đầu với ông ta.
Ông chủ lại nhiệt tình mang tới rất nhiều bánh trái, bánh củ mài bạch ngọc trắng sữa, bánh ngó sen lá sen xanh biếc, quả linh lan hồng nhạt trong suốt...
Các loại bánh trái khác nhau lại phải kết hợp với các loại trà khác nhau, chẳng mấy chốc đã bày đầy một bàn.
Khương Tước nếm thử từng món: “Oa, ngon ghê.”
Ngọt mà không ngấy, thơm lừng đầy miệng.
Mấy người bọn họ đều đã Trúc Cơ, không cần ăn ngũ cốc nữa, nhưng không chịu nổi Khương Tước ăn quá ngon miệng, mấy người bất giác bắt đầu nuốt nước bọt, Văn Diệu không nhịn được đầu tiên, tiện tay lấy một miếng bánh hoa sen thược dược.
Giòn rụm chua ngọt, uống thêm một ngụm nước trà ướp lạnh, hương thơm thấm tận đáy lòng.
Văn Diệu ăn ngon đến mức không nói nên lời, không ngừng chỉ vào bánh trái trên bàn, ra hiệu bọn họ mau ăn.
Ba vị sư huynh nhìn nhau, đều gia nhập liên minh tham ăn, bánh trái nước trà bị quét sạch với tốc độ mắt thường có thể thấy được, tiểu nhị cười híp mắt tới châm trà.
Mấy người ăn no uống say đều hơi ngơ ngẩn.
Diệp Lăng Xuyên phát ra tiếng cảm thán: “Ai mà ngờ được chứ, chúng ta còn có ngày uống trà trong miệng yêu thú.”
Thẩm Biệt Vân, Mạnh Thính Tuyền, Văn Diệu: “Đúng vậy.”
Đi theo tiểu sư muội, trải nghiệm nhân sinh của bọn họ đều phong phú hẳn lên.
Đệ tử tiên môn và yêu thú xưa nay luôn là ngươi chết ta sống, sao có thể tưởng tượng ra cảnh tượng này.
Nếu không phải tiểu sư muội, bọn họ căn bản sẽ không bước chân vào Nghi Châu Thành, sớm đã nghĩ cách chém giết nó lấy đan ngay khi phát hiện ra cá sấu khổng lồ rồi.
Khương Tước lấy ra một khối thượng phẩm linh thạch đưa cho tiểu nhị.
Tiểu nhị xua tay: “Không được đâu, các vị là khách của ông chủ, không thu tiền của các vị, hơn nữa linh thạch này ở chỗ chúng tôi cũng không dùng được.”
Quả thực, Khương Tước vỗ trán, phải đưa bạc, nhưng con quỷ nghèo này lật tung cả túi Tu Di cũng không tìm ra được một vụn bạc nào.
Cuối cùng vẫn là Thẩm Biệt Vân ra tay, lấy ra một nén bạc nguyên bảo.
Tiểu nhị vẫn từ chối không chịu nhận, Khương Tước dứt khoát nhét nguyên bảo vào tay tiểu nhị, nói: “Không phải tiền bánh trái, bọn ta hỏi ngươi chút chuyện.”
“Ây dà.” Tiểu nhị kiên quyết không nhận, “Khách quan cứ hỏi thẳng là được, hỏi một chuyện mà cũng thu tiền, chuyện này để người ngoài biết được sẽ chọc thủng xương sống ông chủ chúng tôi mất.”
Khương Tước thấy tiểu nhị sảng khoái, cũng không đùn đẩy nữa, đi thẳng vào vấn đề: “Nghi Châu Thành những năm gần đây có xảy ra tai họa gì không?”
“Có chứ.” Tiểu nhị lập tức mở máy hát, “Nửa năm trước có một đạo sĩ vân du đến Nghi Châu Thành, nói nơi này linh khí cạn kiệt, ắt có đại tai, khuyên chúng tôi đều dọn đi, nói nơi này không nuôi sống người được nữa.”
“Mọi người đều không tin, nhưng không ngờ sau đó Nghi Châu Thành đại hạn, hoa màu toàn bộ chết khô, lúc thu hoạch mùa thu cả Nghi Châu Thành không thu được hạt nào, cứ tiếp tục như vậy sớm muộn gì cũng xảy ra nạn đói, đến lúc đó chính là dân chúng lầm than.”
“Thế là người toàn thành suốt đêm quỳ cầu Hải Thần hiển linh, không ngờ ngày hôm sau, hoa màu toàn bộ chết đi sống lại, hơn nữa từ đó về sau Nghi Châu Thành mưa thuận gió hòa, chưa từng có đại tai đại nạn nào nữa.”
“Hải Thần là?” Thẩm Biệt Vân ôn tồn dẫn dắt tiểu nhị tiếp tục nói.
Nhắc tới Ngạc Thần, hai mắt tiểu nhị sáng rực, ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, hai tay chắp lại: “Đó chính là Hải Thần của chúng tôi.”
Mấy người Khương Tước ngẩng đầu nhìn theo, chỉ thấy một bức tượng đá cá sấu khổng lồ sừng sững vươn cao, hai mắt khẽ rủ, chăm chú nhìn toàn bộ Nghi Châu Thành, từ bi tường hòa.
Các sư huynh đồng loạt im lặng, Khương Tước cúi đầu nhấp một ngụm trà.
Chuyện quái gì thế này.
Cái mạch não yêu ngươi thì ngậm ngươi vào miệng này là mọc ra kiểu gì vậy?
Thảo nào lươn điện ngu ngốc như thế, hóa ra là giống lão đại của nó.
Bản thân cá sấu khổng lồ linh lực hùng hậu, đây là dùng linh lực của chính mình để nuôi dưỡng bách tính tín phụng nó ở nơi này, đúng là một con cá sấu ngốc nghếch ngọt ngào.
“Có điều.” Tiểu nhị nhíu mày, “Sau đó, thời gian trời sáng trời tối này hơi không có quy luật, ban ngày có lúc dài có lúc ngắn.”
Ừm, đây là Ngạc Thần của các ngươi há miệng mỏi rồi nghỉ ngơi chút thôi.
Há miệng trời sáng, ngậm miệng trời tối.
Thật thi vị.
“Hửm? Chuyện gì vậy?” Mặt đất đột nhiên bắt đầu rung chuyển, tiểu nhị lảo đảo bám chặt lấy bàn, suýt tưởng là động đất định chạy ra ngoài thì chấn động đột nhiên dừng lại.
Mấy huynh muội nhìn nhau, đây là bên ngoài có người đang tấn công cá sấu khổng lồ.
Khương Tước vẫn để lại nén bạc, đứng dậy cáo từ, trước khi ra khỏi thành, nàng mua mấy chục cái bao bố ở một cửa tiệm.
Văn Diệu thắc mắc: “Muội mua bao bố làm gì?”
Khương Tước ậm ờ: “Có ích.”
Đánh nhau không chuẩn bị chút gì sao được.
Mấy người bay ra khỏi Nghi Châu Thành, cho đến khi có thể nhìn thấy toàn bộ diện mạo cá sấu khổng lồ, đệ tử bốn tông khác lại đều đã tìm thấy bản thể cá sấu khổng lồ, đang hợp lực phát động tấn công về phía nó.
Lưng cá sấu khổng lồ đã da tróc thịt bong, nó là một con cá sấu rất sợ đau, trong đôi mắt to như mặt trời chảy xuống nước mắt, nhưng vẫn không nhúc nhích.
Nó mà động, Nghi Châu Thành ngậm trong miệng nó sẽ trải qua một trận thiên tai mang tên “động đất”.
Trong đám đệ tử vây công cá sấu khổng lồ đó, mấy người Phạn Thiên Tông là lực lượng chủ lực, quả nhiên phản diện đều khó giết, Bạch Lạc Châu và Từ Ngâm Khiếu trên người có chút vết thương, Tống Thanh Trần vẫn bình an vô sự.
Ả dường như dồn toàn bộ linh lực để đối phó với cá sấu khổng lồ, roi hung hăng quất xuống, kéo ra từng mảng bọt máu.
Đang định vung roi lần nữa, một đạo sấm sét kinh hoàng bổ thẳng xuống đầu, Tống Thanh Trần không kịp phòng bị, bị bổ cho bốc khói.
Từ Ngâm Khiếu đứng trước mặt ả vừa vặn quay đầu, chợt nhìn thấy một khuôn mặt đen thui, Từ Ngâm Khiếu hét lớn một tiếng, đinh ba “bốp” một cái đập người ta ngất xỉu: “Yêu quái phương nào!”
Khương Tước tặng cho Từ Ngâm Khiếu ba tràng pháo tay.
Thật sự là tuyệt diệu.
Khương Tước nhìn Từ Ngâm Khiếu mặt mày xanh mét, khẽ cười nhạt: “Chú ý từ ngữ, thế nào gọi là cướp hả, con cá sấu khổng lồ này bây giờ vẫn chưa phải của các ngươi.”
“Nói chung, hôm nay các ngươi không giết được nó đâu, con cá sấu khổng lồ này ta muốn mang đi sống.”
Từ Ngâm Khiếu cười khẩy: “Sống? Mệnh lệnh chúng ta nhận được là chém giết yêu thú, nếu không giết chính là kháng lệnh, sẽ phải vào Thẩm Phán Đường chịu Tiên chủ thẩm vấn.”
“Khương Tước, ngươi một kẻ Luyện Khí tầng hai lại dám khiêu khích uy nghiêm của Tiên chủ.”
Từ Ngâm Khiếu dứt lời, chư vị có mặt lặng ngắt như tờ, chỉ có giọng nói của hắn vang vọng trong lòng mọi người.
Trong lòng mọi người tràn đầy nghi hoặc:
“Lam Vân Phong xưa nay không tranh không giành hôm nay lại đối đầu với mọi người?”
“Khương Phất Sinh đi đâu rồi, cô nương tên Khương Tước kia trước kia chưa từng gặp, rõ ràng chỉ Luyện Khí tầng hai, mấy sư huynh Lam Vân Phong đó lại có vẻ rất nghe lời ả.”
Một người lẩm bẩm: “Vốn đã thỏa thuận với Phạn Thiên Tông, bọn họ lấy Kim Đan, chúng ta lấy xương thú và da thú, Lam Vân Phong đột nhiên xen ngang, năm người bọn họ đánh lại mười hai người chúng ta sao?”
“Đúng là không biết tự lượng sức mình.”
Thẩm Biệt Vân cố gắng giải thích: “Con cá sấu khổng lồ này không phải ác thú, lời đồn nuốt chửng thôn dân là giả, nó không hề làm hại thôn dân.”
Từ Ngâm Khiếu nắm chặt đinh ba, sống sờ sờ như một tên ngu xuẩn không có não: “Ngươi bớt ở đây đổi trắng thay đen đi, yêu thú làm sao có lòng tốt, ta thấy Lam Vân Phong các ngươi rõ ràng là muốn độc chiếm yêu thú!”
Khương Tước không thích nói nhảm, lấy lươn điện từ trong túi Tu Di ra, tay trái kéo đuôi, tay phải nắm đầu, nhắm chuẩn Từ Ngâm Khiếu cho hắn một đạn điện.
Một phát đạn dấy lên ngàn lớp sóng, chiến tranh chạm vào là nổ ngay, Khương Tước lùi ra sau các sư huynh: “Lên!”
Đệ tử hai bên thi nhau tế ra bản mệnh pháp khí, triển khai hỗn chiến trên lưng cá sấu khổng lồ.
Thẩm Biệt Vân trầm giọng quát: “Hàm Sương!”
Một cây ngân thương lấp lánh ánh sáng vụn vỡ xuất hiện trước mặt hắn, Thẩm Biệt Vân tay cầm ngân thương, vung ra một luồng băng phong.
Băng phong đi qua, mười hai người đối diện toàn bộ bị đóng băng thành người tuyết.
Mấy người Diệp Lăng Xuyên đang định thừa thắng xông lên, bị Khương Tước trùm lên đầu mấy cái bao bố: “Nhanh nhanh nhanh, trùm bao bố, trùm bao bố!”
Các sư huynh ngẩn người chốc lát, rất nhanh đã vào guồng.
Mấy người trong chớp mắt đã trùm mười một cái bao bố, Bạch Lạc Châu tu vi cao nhất lúc bao bố sắp trùm xuống đã giải trừ phong ấn băng, mũi chân lướt ra sau bay khỏi lưng cá sấu, ánh mắt trầm trầm nhìn chằm chằm mấy vị Lam Vân Phong: “Các ngươi dùng chiêu nham hiểm này không thấy mất mặt sao?”
Mấy vị Lam Vân Phong đồng loạt lắc đầu: “Không nha.”
Rất tổn rất hữu dụng, lần sau dùng tiếp.
Bạch Lạc Châu định làm bọn họ xấu hổ: “...”
Bọn họ từ khi nào lại không biết xấu hổ như vậy?
Đây chỉ là bao bố bình thường, trong túi Tu Di của Mạnh Thính Tuyền có dây thừng trói thú, lấy ra lại trói thêm một vòng bên ngoài, đám người vừa rã đông trong bao bố đồng loạt phát điên: “Đệt mợ đó là dây thừng trói thú!”
Mạnh Thính Tuyền cười híp mắt: “Đều như nhau cả.”
Xung quanh tĩnh mịch ngắn ngủi, rất nhanh vang lên tiếng chửi rủa ầm ĩ.
Bạch Lạc Châu thế đơn lực bạc, dứt khoát từ bỏ đối chiến với đám người chuyên hố người này, thu trường kiếm lại khoanh tay trước ngực nói: “Ta muốn xem xem ngươi làm thế nào mang con yêu thú này đi.”
“Ta còn chưa từng thấy yêu thú nào ngoan ngoãn đi theo người.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-448776.png&w=256&q=75)