Thiếu nữ kiêu ngạo chặn đường kia chính là đệ tử thân truyền mới thu nhận của Bắc Xuyên trưởng lão, Triệu Lãm Nguyệt.
Xuất thân từ thế gia tu tiên, mang Thượng phẩm Hỏa linh căn, gia thế tốt, thiên phú cao, lại là tiểu sư muội, có thể nói là tập hợp vạn ngàn sủng ái trên một thân.
Dù ả công nhiên khiêu khích gây sự, ba vị sư huynh sư tỷ của ả vẫn đứng ngay phía sau, trợ uy chống lưng cho ả.
“Ngươi chính là cái đứa phế vật không có linh căn lại còn độc ác, Khương Tước đó sao?”
“Thẩm Biệt Vân, không phải ta nói các ngươi, nhưng cho dù tông môn các ngươi có tàn tạ đến đâu thì cũng không thể thu nhận loại rác rưởi nào cũng được chứ.”
“Một phế nhân như ả xứng đáng nghe giảng cùng chúng ta sao? Đừng làm bẩn linh khí của Vũ Đấu Đài, ảnh hưởng đến việc tu luyện của chúng ta.”
Khương Tước liếc nhìn thanh kiếm chắn trước mặt, chưa kịp mở miệng đã bị bốn vị sư huynh chen lên che chắn ra sau lưng.
Người phát ngôn đầy kích động đầu tiên là Văn Diệu: “Muội ấy có là đồ ngốc thì cũng là người của Lam Vân Phong chúng ta, các ngươi không xin lỗi thì hôm nay ta có cắn cũng phải cắn chết các ngươi!”
Thẩm Biệt Vân tương đối bình tĩnh: “Các ngươi chửi bới bẩn thỉu quá, làm ta cứ tưởng sáng nay các ngươi ăn phân.”
Diệp Lăng Xuyên sắc bén: “Cái thứ nhìn mặt gửi vàng, chĩa kiếm vào phế vật thì tính là bản lĩnh gì, có giỏi thì nhắm vào ta đây này.”
Mạnh Thính Tuyền vẫn tiếc chữ như vàng: “Lũ ngu xuẩn.”
Ba chữ kết thúc trận chiến, đám bạn chửi bên kia hiển nhiên bị chọc tức, nhao nhao rút kiếm để thể hiện cơn thịnh nộ.
Các sư huynh phe ta cũng đồng loạt rút kiếm để đáp trả: Nhào vô, ai sợ ai!
Triệu Lãm Nguyệt cắn răng, ánh mắt rơi trên người Thẩm Biệt Vân: “Các ngươi tránh ra, hôm nay người ta nhắm vào là Khương Tước. Không có linh căn lẽ nào đến xương cốt cũng mềm nhũn hay sao? Chỉ cần ả có thể đỡ được một kiếm của ta, con đường này ta nhất định nhường.”
Diện mạo của mấy vị sư huynh Thẩm Biệt Vân thuộc hàng xuất chúng nhất trong tông môn. Triệu Lãm Nguyệt luôn dành cho Thẩm Biệt Vân một chút tình cảm khác biệt, chỉ cần có hắn ở đó, ả luôn muốn chơi trội.
Bọn họ trước kia bảo vệ Khương Phất Sinh thì thôi đi, Khương Tước là cái thá phế vật gì mà xứng đáng để bọn họ che chở.
Hôm nay ả nhất định phải cho ả ta biết tay.
Khương Tước gạt các sư huynh đang chắn trước mặt ra: “Ngươi là ai, ngươi muốn ta đỡ thì ta phải đỡ à?”
Triệu Lãm Nguyệt sửng sốt, lập tức ưỡn ngực: “Ta là đệ tử thân truyền của Bắc Xuyên trưởng lão Vạn Minh Phong, Triệu Lãm Nguyệt, Luyện Khí tầng ba, xin chỉ giáo.”
Tên sư huynh phía sau ả thêm dầu vào lửa: “Sư muội ta chỉ trong nửa năm ngắn ngủi đã đạt tới Luyện Khí tầng ba. Nếu ngươi không có gan đỡ kiếm của muội ấy thì quỳ xuống cầu xin đi, đảm bảo bản thân sẽ không bao giờ bước chân vào Vạn Minh Phong nửa bước. Sư muội ta người đẹp tâm thiện, nhất định sẽ tha cho ngươi khỏi chết.”
Văn Diệu há miệng định lao lên cắn người, liền bị Khương Tước tóm chặt, kéo tuột ra sau lưng.
“Đã như vậy, thế thì ta đành chỉ giáo một chút.”
Triệu Lãm Nguyệt cười nhạt: “Đúng là không biết trời cao đất dày, lát nữa đừng có khóc lóc thảm thiết mà cầu xin đấy.”
Khương Tước rút thanh Xích Viêm Kiếm cắm trước mặt lên, lẳng lặng đánh giá một hồi: “Kiếm không tồi, ta nhận.”
Nói xong liền mở Tu Du Giới ra, “vút” một tiếng ném thẳng thanh kiếm vào trong.
“Ngươi làm cái gì vậy?!” Triệu Lãm Nguyệt vừa khiếp sợ vừa ngơ ngác, “Ta bảo ngươi chỉ giáo, không bảo ngươi lấy bản mệnh kiếm của ta!”
Mất bản mệnh kiếm rồi thì ả tu luyện thế nào?
“Chuyện ta muốn dạy ngươi hôm nay chính là việc này đây.” Khương Tước nói vô cùng chân thành.
“Khi người khác ném quà dưới chân ngươi, nhất định phải nhận lấy, nếu không sẽ tỏ ra rất thiếu lễ phép.”
Đám đông: “...”
Ngươi thì lễ phép chắc?
Mẹ kiếp ai gọi cái này là quà tặng hả!
Thẩm Biệt Vân nhìn mấy kẻ đối diện mặt mày xanh lét, trong lòng vô cùng an ủi, hoàn toàn quên mất chuyện không lâu trước đây chính mình cũng đau đớn mất đi Hồng Mông Phiến theo cách y hệt.
Hai phong bọn họ xưa nay vốn bất hòa, mỗi lần chạm trán Lam Vân Phong luôn là bên thua. Hôm nay rốt cuộc cũng thắng được một lần, quả thực là sảng khoái vô cùng.
Trận chiến mở màn, phe Khương Tước đại thắng toàn diện, lại còn trấn lột được của đối phương một thanh bản mệnh kiếm.
Nàng đẩy Triệu Lãm Nguyệt đang cản đường ra, quay đầu gọi các sư huynh của mình: “Đi, lên đài.”
Đám người ngẩng cao đầu ưỡn ngực, đắc ý vô cùng.
Triệu Lãm Nguyệt tức đến mức gương mặt vặn vẹo. Ả quay đầu nhìn mấy người đang đứng trên Vũ Đấu Đài, cười gằn: “Nghe nói Khương Phất Sinh phải dựa vào việc leo lên giường mới vào được Lam Vân Phong. Còn Khương Tước ngươi, lại leo lên giường của mấy người rồi hả.”
Sắc mặt các sư huynh nháy mắt trầm xuống: “Ngươi muốn chết.”
Sư huynh sư tỷ của Triệu Lãm Nguyệt lập tức rút kiếm khỏi vỏ.
Bầu không khí căng thẳng tột độ.
Có người lên tiếng nhắc nhở: “Đệ tử ẩu đả lén lút sẽ bị cấm tu luyện ba năm.”
Triệu Lãm Nguyệt thấy Thẩm Biệt Vân cũng rút kiếm thì tủi thân vô cùng. Sao hắn có thể vì một đứa phế vật mà rút kiếm với ả chứ, lập tức vừa tức vừa giận: “Thì sao? Có bản lĩnh thì tới đánh ta đi, ra tay đi!”
Thẩm sư huynh nhất định sẽ không ra tay với ả đâu.
Ngay khắc tiếp theo, toàn bộ sư huynh Lam Vân Phong đồng loạt xuất kiếm.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Triệu Lãm Nguyệt trắng bệch.
Không, bọn họ sẽ không thực sự ra tay đâu. Bị cấm tu luyện ba năm rồi mới ra ngoài, Lam Vân Phong đứng trước Vạn Minh Phong đừng hòng ngóc đầu lên được nữa.
Cục diện nhất thời giằng co.
Khương Tước vỗ vỗ Tu Du Giới bên hông, cất cao giọng: “Đại sư huynh, huynh đọc nhiều sách vở, có biết cách nào hủy diệt bản mệnh kiếm không?”
Thần sắc Thẩm Biệt Vân buông lỏng: “Dùng Thiên Tâm Thánh Hỏa thiêu đốt bảy ngày bảy đêm là được.”
Diệp Lăng Xuyên tiếp lời: “Chỗ trưởng lão chúng ta vừa hay có một khối Thánh Hỏa Thạch.”
Văn Diệu lập tức ngự kiếm: “Đệ đi lấy ngay đây.”
Sắc mặt Triệu Lãm Nguyệt tái mét, bước vài bước lao lên bậc thềm, vươn tay định cướp túi trữ vật bên hông Khương Tước: “Đưa đây!”
Ngay lúc sắp chạm tới, búi tóc trên đầu ả bỗng bị người ta nắm chặt. Ả ngẩng đầu, nhìn thấy Khương Tước đang nở nụ cười rạng rỡ: “Ngươi từng bay bao giờ chưa?”
Triệu Lãm Nguyệt: “... Hả?”
Văn Diệu đang chuẩn bị rời đi liền khựng lại, nhớ tới phong thái một tay nhổ bật cây thông khổng lồ của Khương Tước trong rừng tùng, lập tức hét lớn với các sư huynh: “Tản ra hết đi, nhường sân cho Khương Tước.”
Các sư huynh không hiểu gì nhưng vẫn lùi lại, đồng thời vô cùng ăn ý khống chế luôn đám sư huynh sư tỷ của Triệu Lãm Nguyệt.
Triệu Lãm Nguyệt vô cớ cảm thấy gáy lạnh toát, nuốt nước bọt: “Ngươi... ngươi định làm gì?”
Khương Tước chớp chớp mắt: “Ngươi đoán xem.”
Lời vừa dứt, người đã bay vút đi.
Nàng ném Triệu Lãm Nguyệt lên tận trời xanh hệt như ném phi tiêu hồi toàn, giữa không trung vang lên một tràng a a a a a a!
Quần chúng vây xem hóa đá trong gió.
Bốn vị sư huynh Lam Vân Phong vỗ tay giơ ngón cái: “Tuyệt diệu.”
Khi bị túm tóc lần nữa, sắc mặt Triệu Lãm Nguyệt đã trắng bệch, giọng điệu run rẩy: “Xin lỗi, ta sai rồi.”
Khương Tước: “Ngại quá, ta chưa xả hết giận.”
“Vút!”
Bầu trời truyền đến một chuỗi âm thanh: Oẹ oẹ oẹ oẹ oẹ!
Triệu Lãm Nguyệt vừa bay vừa nôn, một lần bay mà thành danh.
Sau ngày hôm đó, Triệu Lãm Nguyệt có một cái tên hoàn toàn mới trong tông môn: Triệu Phi Thổ.
Còn Khương Tước thì được mọi người lén lút gọi bằng một cái tên vô cùng thân thiết: Đệ nhất mãng phu giới tu chân.
Triệu Lãm Nguyệt cả người mềm nhũn bị ném xuống đất, Khương Tước ngồi xổm xuống vỗ vỗ mặt ả.
“Danh tiếng của ta chắc hẳn ngươi cũng từng nghe qua rồi. Con người ta bụng dạ không được tốt cho lắm, nếu còn để ta nghe thấy ngươi hắt nước bẩn lên người cô nương nhà người ta nữa, ta sẽ băm nát lưỡi ngươi!”
Triệu Lãm Nguyệt vừa mới tỉnh táo lại liền trợn trắng mắt, triệt để ngất lịm đi.
“Đang ồn ào cái gì vậy?” Một bóng người uy nghiêm đáp xuống giữa Vũ Đấu Đài.
Ánh mắt Bắc Xuyên trưởng lão rơi trên người ái đồ của mình, giọng điệu trầm lạnh: “Chuyện này là sao?”
Các sư huynh chắn trước mặt Khương Tước: “Triệu sư muội không hiểu vì sao lại ngất xỉu rồi.”
Bắc Xuyên đảo mắt nhìn quanh chúng đệ tử, ai nấy đều lảng tránh ánh mắt, nhưng cũng không một ai lên tiếng phản đối.
Bắc Xuyên lạnh lùng nói: “Lấy Tồn Ảnh Ngọc ra đây.”
Sư tỷ của Triệu Lãm Nguyệt là Diệp Linh lấy Tồn Ảnh Ngọc ra đưa cho sư phụ nhà mình, ánh mắt khinh miệt lại đắc ý lướt qua đám người Lam Vân Phong.
Bắc Xuyên xem xong Tồn Ảnh Ngọc, ngược lại không hề thiên vị: “Các ngươi khiêu khích trước, vả lại hành vi của Khương Tước không tính là ẩu đả.”
“Chỉ là Xích Viêm là bản mệnh kiếm của Lãm Nguyệt, mong hãy trả lại.”
Khương Tước tỏ vẻ rất biết điều: “Đợi ả tỉnh lại nghiêm túc xin lỗi ta, ta tự khắc sẽ trả ả.”
Bắc Xuyên chắp tay sau lưng đứng thẳng: “Như thế rất tốt.”
“Có điều.” Lão nheo mắt nhìn về phía Khương Tước, “Ta không rõ vì sao Thanh Sơn lại thu nhận ngươi, nhưng ta không dạy phế vật.”
“Không ai có thể phá hỏng quy củ của ta.”
Bắc Xuyên đột ngột trở mặt, trong chớp mắt phóng ra uy áp Kim Đan kỳ, đè ép Khương Tước phải quỳ rạp xuống đất.
“Tiểu đồ đệ Khương Tước, mời rời khỏi Vũ Đấu Đài.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
