Hứa Nghiên Hành ôm nàng vào lòng, “Trong những ngày ta không ở đây, nàng đừng sợ, nếu buồn chán thì bảo người đến Hầu phủ đón Thẩm Bích qua, ta sẽ để Tiêu Sâm ở lại bảo vệ nàng.”
A Uyển nghe giọng hắn trầm ấm, từng câu từng chữ vang lên, bỗng nước mắt nàng rơi, nàng cắn chặt răng, hồi lâu không nói gì, Hứa Nghiên Hành nâng cằm nàng lên, nhẹ nhàng hôn vào đôi mắt ướt lệ của nàng, rồi chạm mũi vào mũi nàng, lẳng lặng nhìn vào mắt nàng.
Thật lâu sau, A Uyển mới nghẹn ngào nói, nước mắt rưng rưng, “Hứa Nghiên Hành, chàng phải trở về, ta biết chàng sẽ trở về, đúng hay không?”
Hứa Nghiên Hành dùng đầu ngón tay lau dưới mắt nàng, “Ta sẽ trở về, rồi đưa nàng về Giang Châu.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
