Ngày hôm sau, việc kiểm tra các thương khách ở Nghiệp Đô đã có kết quả, tổng cộng có bốn vị triều thần, trong đó người khiến người ta cảm thán nhất chính là Vệ học sĩ, nữ nhi của ông ta là sủng phi của tiên đế, giờ đây lại được tôn là Thái phi nương nương, sự việc này vừa xảy ra, Thánh thượng lập tức hạ chỉ, toàn bộ nam đinh Vệ gia đều bị giam vào thiên lao, nữ đinh bị sung vào nô tịch, tất cả tiền bạc thu được đều được nộp vào quốc khố, Vệ Thái phi trong cung thì bị tước bỏ danh hiệu Thái phi, bị giam vào lãnh cung, không được bước ra một bước. Thánh chỉ vừa ban ra, Vệ gia coi như hoàn toàn xong, trước đây vốn còn sợ bên An Vương Triệu Gia Du khó mà trấn an, không ngờ tin tức truyền đi, Tấn Châu lại gửi tấu chương tới, nói Thánh thượng anh minh.
Sáng hôm đó, A Uyển dùng điểm tâm, rồi cùng Chu ma ma đi đến phủ Định Dương Hầu, xe ngựa dừng lại trước cửa Hầu phủ, nàng xuống xe ngựa thì thấy Thẩm Bích từ trong đi ra.
“A Uyển cô nương,” Nàng ta đột nhiên che miệng lại, rồi lắc đầu, “Không đúng, giờ phải gọi ngươi là tiểu cữu mẫu rồi.”
A Uyển nghe nàng ta gọi “cữu mẫu”, có chút không quen, mặt đỏ lên cười cười, “Sao ngươi lại ra đây?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
