Mắt nàng tràn đầy ái mộ, đến lúc này mới nhận ra.
Chỉ là, hắn lại đột nhiên nhớ đến năm đó Triệu Gia Du thành thân, nàng một mình trốn tránh ở góc nào đó khóc lóc không thở nổi, liền nhíu mày hỏi nàng, “Năm Gia Du cưới chính phi, bản quan thấy nàng khóc, là lại vì sao?”
A Uyển lục lọi ký ức trong đầu hồi lâu mới nhớ ra chuyện đó, rồi như nhận ra điều gì, hai tay chống cằm, cả người dịch về phía giữa bàn, đôi mắt to không chớp nhìn Hứa Nghiên Hành, “Đại nhân, ngài sẽ không phải cho rằng ta buồn vì An vương gia thành thân, nên cảm thấy ta có tình ý với An vương gia chứ?”
Hứa Nghiên Hành nheo mắt lại, khoanh tay, cho dù như A Uyển nói, hắn cũng sẽ không thừa nhận, liền nói, “Bản quan đang hỏi nàng tại sao khóc? Đừng kéo bản quan sang chuyện khác.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
