A Uyển thừa nhận mình thật không có tiền đồ, không lâu trước đây đã vì chuyện Vệ Thái phi mà lo lắng khổ sở, giờ lại còn có tâm tư mê muội trước vẻ đẹp của nam nhân trước mặt, nhưng nàng không thể kiểm soát được, dù sao nam nhân này cũng là người mà nàng thầm thương nhớ nhiều năm.
“Ta—” Nàng nhìn vào hoa văn tơ vàng trên vạt áo hắn, mãi lâu mới nói được một chữ.
Chưa kịp nói hết, đã nghe Hứa Nghiên Hành nghiến răng hung tợn nói bên tai nàng, “Nàng có đồng ý rồi thì cũng không được.”
A Uyển kinh ngạc ngẩng đầu, môi gần như chạm vào chiếc cằm cứng rắn của hắn, “Ngài không muốn để ta đi sao?”
Hứa Nghiên Hành lại trở nên không được tự nhiên, hắn mím môi không nói, hơi thở nặng nề vẫn vây quanh bên tai A Uyển, như đang cân nhắc xem nói thế nào.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
Thích thì nói thích, đúng là đơn giản!


-495035.jpg&w=256&q=75)
