Trước cửa Hứa phủ, không xa có một cây lớn, là cây thường xuân, bốn mùa đều xanh tươi.
A Uyển đi đến, chỉ thấy nam nhân đứng quay lưng về phía nàng quay lại, khuôn mặt thanh nhã nở nụ cười ấm áp, “A Uyển, bản vương chờ nàng lâu rồi.”
Đây không phải là Triệu Gia Du sao? Giữa ban ngày ban mặt, sao hắn ta lại trực tiếp lộ diện như vậy, trước đây không phải còn có chút lẩn trốn sao? A Uyển không hỏi ra miệng, chỉ nói, “Vương gia, sao ngài lại đến đây?”
“Đến tìm nàng, sáng nay nàng vội vàng rời đi,” Triệu Gia Du tiến thêm một bước, không màng đến ánh mắt của Hoa Linh bên cạnh, trực tiếp nắm lấy tay A Uyển, “Đi gấp như vậy, nàng có biết bản vương còn nhiều điều chưa nói xong không? Thật không nhịn được, chỉ có thể tự mình đến tìm nàng để nói mà thôi.”
A Uyển có chút bài xích, nhưng hắn ta sức mạnh lớn, nửa ngày cũng không thoát ra được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
