“Đi theo tôi làm gì? Muốn cướp hàng hay hại người?”
Cơ thể người thanh niên lập tức căng cứng, bị cái kiểu khi thì mềm, khi lại rắn của Trình Lãng dằn vặt đến nỗi tim treo ngược lơ lửng.
Một lúc sau mới lí nhí: “Anh ơi, nhà em trên có bố mẹ, dưới có con nhỏ, mẹ lại đang bệnh nằm một chỗ, em ra ngoài lái xe cũng chỉ vì muốn kiếm tiền mua thuốc thôi... Ai ngờ chuyến hàng này bị cướp sạch, người thì không còn xu dính túi, một năm làm không đủ còn phải ôm thêm đống nợ. Trên đường em thấy xe của anh, nổi lòng tham... em... em xin lỗi anh! Em sai rồi! Hôm qua em có lén lấy một thùng hàng trên xe anh, tính hôm nay rảnh tay sẽ lấy thêm... Em trả lại anh, anh đại nhân đại lượng bỏ qua cho em một lần!”
Tiếng xin tha lắp bắp ấy theo gió bay về phía cabin xe tải màu lam phía sau.
Giờ nghĩ lại, lúc nãy Trình Lãng thấy có xe chen giữa hai xe tải, lại đúng lúc rẽ vào đoạn khuất tầm nhìn, nên lập tức đánh lái, dừng xe đột ngột, quay đầu ngược lại khiến xe quân dụng không kịp phản ứng.
Chờ gã thanh niên kia dừng lại tìm người, anh bước tới hỏi chuyện. Lý do nghe cũng mùi mẫn, nào là mẹ bệnh, nào là cùng đường, lại còn chủ động xin lỗi, Phùng Mạn liếc nhìn người đàn ông rắn rỏi trước mặt, nghĩ bụng chắc anh sẽ không dễ bị gạt đâu nhỉ...
Ai ngờ, bên tai lại lơ đãng vọng đến một câu: “Lần sau thì đừng để tôi gặp lại.”
Phùng Mạn: “...?” Vậy là tha cho rồi? Không báo cảnh sát, cũng không đòi bồi thường?
Nhìn Trình Lãng vứt lại thùng hàng nhỏ lên thùng xe, nhanh nhẹn leo lên ghế lái, nổ máy tiếp tục lên đường, Phùng Mạn bất giác liếc anh vài cái, quả nhiên đúng như lời miêu tả trong sách có gương mặt góc cạnh cứng cáp nhưng tính cách lại hiền lành, thậm chí còn hơi mềm lòng, dễ mủi lòng vì mấy câu xin xỏ.
Cô càng thêm chắc chắn mình chọn đúng vị hôn phu, chỉ là... tính cách này sau này phải sửa thôi. Người hiền dễ bị bắt nạt, cũng phải biết đề phòng một chút chứ. Chiều tối, hai người nghỉ nhờ tại nhà một người quen của Trình Lãng ở thị trấn gần đó. Phùng Mạn không hề hay biết, đêm ấy anh lén ra ngoài một chuyến.
Tranh thủ gọi điện từ bốt điện thoại cạnh tạp hóa, ánh mắt Trình Lãng ẩn mình trong bóng tối, giọng nói lạnh lùng nghiêm nghị:
“Cao hơn tôi nửa cái đầu, người gầy, giọng miền Nam, dưới mắt trái có nốt ruồi, lái xe giải phóng CA10B màu xanh quân dụng, biển số 3359. Gã này chắc chắn có đồng bọn, mười phần thì tám chín là chuyên làm mấy vụ phối hợp nội ứng ngoại hợp, cướp hàng dọc đường. Hắn theo dõi tôi hai ngày rồi, giờ mới chịu rút. Tính theo tốc độ thì sáng mai sẽ chạy qua chỗ anh, bám theo hắn xem rốt cuộc định đi đâu.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
