Nhà họ Tống tiếp đãi chu đáo, giường đệm sạch sẽ mềm mại khiến cô ngủ thẳng một mạch tới khi trời sáng bảnh mới tỉnh lại, cuối cùng cũng thấy nhẹ nhõm hơn chút.
Sáng sớm không thấy bóng dáng Trình Lãng đâu, Tống Quốc Đống giải thích: “Chị dâu, anh Lãng có việc gấp, mấy hôm nữa về. Bảo em cứ đợi ở đây.”
Vị hôn phu trong sách vốn là người đi làm ăn dưới phương Nam, Phùng Mạn biết anh ta cũng có bản lĩnh, nên không bận tâm lắm: “Vâng.”
Vừa hay, cô cũng có việc cần làm. Hiện giờ cô có thể là người nghèo nhất trấn này, trong túi chỉ còn đúng hai mươi hai đồng. Nếu không nhanh chóng nghĩ cách gom góp thêm tiền thì chỉ đủ mua vé tàu cho hai người rồi sạch túi.
Trong người giấu món đồ quý lấy trộm được từ chỗ Phùng Kiến Thiết hôm trước, Phùng Mạn bước nhanh ra khỏi cửa, bắt đầu loanh quanh khắp trấn.
Trấn Hòa Bình khá rộng, buôn bán phát triển. Hai bên đường đầy cửa tiệm đông khách nhưng sạp hàng nhỏ cũng náo nhiệt không kém. Không giống một vài nơi còn e ngại chuyện kinh doanh, người dân ở đây rất thích buôn bán, nhất là ham kiếm tiền.
Nơi thích kiếm tiền đương nhiên cũng thích tiêu tiền, thu nhập tăng thì chi tiêu cũng tăng theo. Mang theo món đồ quý tìm được trong bếp hôm chạy trốn, Phùng Mạn tìm đến tiệm thuốc Bắc lớn nhất trấn.
Chê để ép giá, Phùng Mạn quá quen rồi!
Từ cấp hai đến đại học, cô đã lăn lộn khắp các cửa tiệm lớn nhỏ, kinh nghiệm trả giá đầy mình. Giờ đến lượt mình làm người bán, tâm tư muốn ép giá của người mua cô chỉ liếc mắt là hiểu.
“Ông chủ, đây là sâm núi Trường Bạch, hơn chục năm tuổi, người ta tặng. Nếu không phải tôi còn trẻ, sức khỏe tốt, cũng chẳng nỡ bán đi. Ông nhìn xem, đầu rễ vừa dài vừa uốn cong, miệng rễ dày, lại còn là loại có hoa chùm, rễ tơ thì dẻo dai... Cả trấn Hòa Bình này, ông kiếm đâu ra củ sâm núi nào đẹp như vậy?”
Ông Lý vốn tưởng cô gái này là cầm đồ trong nhà ra bán, chắc chắn dễ ép. Ai ngờ lời nói chậm rãi mà khí thế đầy mình, không chút hoảng loạn hay giả vờ cứng cỏi rõ ràng là hiểu hàng thật sự.
Ông đảo mắt suy tính, âm thầm nâng giá trong đầu từ mười lăm lên hai mươi lăm đồng: “Cô gái, đồ đúng là không tệ nhưng đồ tốt thì chưa chắc bán được ngay. Người bình thường đâu dùng đến nhân sâm hảo hạng. Thế này nhé, tôi không lừa cô, giá thật lòng hai mươi lăm một cân.”
Cửa hàng thường thu mua nhân sâm thường giá tầm hai mươi tệ một cân, nhân sâm của Phùng Mạn nặng chừng tám lạng. Nói xong, ông Lý định cầm đi cân tính tiền.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



