Buồng lái rộng rãi, ngồi ba người không thành vấn đề. Phùng Mạn ngồi giữa, nghe Tống Quốc Đống thao thao bất tuyệt mà nhanh chóng nắm được quan hệ giữa hai người.
Tống Quốc Đống sống ở trấn Hòa Bình phía trước, sáu năm trước từng được Trình Lãng cứu mạng, từ đó xem anh như anh trai ruột. Dù ít khi gặp nhau nhưng mỗi lần đến, nhà họ Tống đều nhiệt tình khoản đãi.
Nói xong chuyện của mình, Tống Quốc Đống tò mò nhìn Phùng Mạn, nhỏ giọng hỏi: “Chị dâu, chị với anh Lãng quen nhau thế nào? Lại còn có hôn ước nữa.”
Phùng Mạn rất muốn nói: Mới quen năm phút trước, ngay trước khi cậu tới. Nhưng thế thì không ổn, cô đành nói tránh: “Tụi chị là hôn ước từ nhỏ.” Dù Trình Lãng có chấp nhận hay không, chuyện hôn ước này là sự thật.
Nhà họ Tống nằm ở phía tây thị trấn Hòa Bình, hai căn nhà gạch mái ngói đứng sát nhau, trước cửa là một sân lớn. Tống Quốc Đống niềm nở gọi Trình Lãng đánh xe vào: “Để đây cho an toàn, đồ đạc cũng đỡ bị mất.”
Quay đầu lại, Tống Quốc Đống hô với bà nội: “Bà ơi, anh Lãng đến rồi! Còn dẫn theo vợ nữa kìa!”
Chưa gì mà Tống Quốc Đống đã nhiệt tình đến mức đổi cách gọi Phùng Mạn từ “vị hôn thê thanh mai trúc mã của Trình Lãng” sang “chị dâu”, rồi lại thành “vợ người ta”.
Trình Lãng: “...”
Phùng Mạn: “...”
Bà nội Tống ngoài sáu mươi, thân thể còn khá khỏe, mặt mũi hiền hậu nhưng ánh mắt tinh anh. Thấy khách đến, bà niềm nở đón vào: “Tiểu Trình tới rồi à, nhìn cái là biết dạo này cứng cáp ra phết, còn cưới vợ nữa hả? Tốt, tốt lắm.”
Trình Lãng trò chuyện vài câu khách sáo với bà cụ, không đáp lại chuyện “cưới vợ”, còn Phùng Mạn đi bên cạnh, tuy không để ý mấy chuyện xưng hô nhưng được bước chân xuống đất thật lại thấy dễ chịu hơn nhiều.
Trong bếp, bà nội Tống cùng mẹ của Tống Quốc Đống dì Thu Tú Phân đang nấu cơm. Thấy Trình Lãng và Tống Quốc Đống lẩm bẩm ngoài sân, Phùng Mạn bèn vào bếp phụ giúp.
Dì Tú Phân từ chối mấy lần, không lay chuyển được Phùng Mạn nên để cô nhặt rau, rồi vừa làm vừa kể chuyện Trình Lãng: “Mấy năm sau cải cách mở cửa, nhà dì với bố nó chạy đi buôn, mua sỉ quần áo ở miền Nam rồi mang về bán, kiếm cũng khá lắm. Kết quả lần thứ ba thì gặp cướp.”
Hồi mới xuyên tới, Phùng Mạn cũng từng nghĩ đến chuyện buôn bán. Trong tiểu thuyết với phim ảnh chẳng phải đều thế sao, xuyên xong là phát tài, tiền chảy như nước. Giờ nghe xong, mới thấy không đơn giản.
“Cướp xe? Cướp tiền, cướp hàng luôn à?” Phùng Mạn sống trong xã hội pháp trị, dù thỉnh thoảng tin tức có vụ này vụ kia nhưng nói chung vẫn ổn định, ít ra là trật tự hơn nhiều so với thời này.
“Chứ còn gì nữa!” Dì Tú Phân vẫn còn sợ, sáu năm trôi qua mà nhắc lại vẫn run lẩy bẩy: “Năm sáu thằng cầm dao chặn xe hai bố con, một xe quần áo bị cướp sạch, tiền cũng mất nốt, mà vậy còn chưa tha, còn muốn ra tay giết người.”
Phùng Mạn nghe mà dựng tóc gáy, không nhịn được hít sâu một hơi.
“Chúng nó sợ bị nhận mặt, nên định giết luôn bịt đầu mối. May mà lúc đó tiểu Trình đi ngang, cứu được hai bố con nhà dì.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

