Đôi mắt phượng hẹp dài, mang theo ánh nhìn sắc như dao, dồn dập áp tới khiến người ta không thể trốn tránh.
Trình Lãng nhìn chăm chú vào khoảng hở nhỏ của thùng xe nơi vừa có người vén bạt lên, giữa tấm bạt xanh thẫm thấp thoáng một vệt áo trắng anh ngẩng đầu nhìn, đập ngay vào mắt là một đôi mắt hạnh long lanh.
Hốc mắt tròn đầy, đuôi mắt hơi cong lên như có làn nước xuân lấp lánh chảy qua, ánh nhìn long lanh đầy ý vị.
Phảng phất như xé rách một mảng trời xanh thăm thẳm, gương mặt trắng ngần của Phùng Mạn lộ ra từ trong xe, đôi mắt hạnh long lanh nhìn thẳng vào ánh mắt sâu thẳm của người đàn ông, môi anh đào khẽ nhúc nhích, ý cười lấp ló: “Đồng chí Trình Lãng, chào anh, em là vị hôn thê của anh, Phùng Mạn.”
Buổi chiều, nắng như vụn vàng lấp lánh, theo làn gió xuân khẽ bay, vương đầy người cô gái trong khoang xe phía trước, từng tia sáng tỉ mỉ vẽ lên gương mặt rạng rỡ như hoa xuân của cô đôi mắt sáng, hàm răng trắng đều.
Giọng Phùng Mạn trong trẻo dịu tai, như cơn gió thoảng đầu hạ luồn vào tai người đàn ông, chỉ là câu nói kia khó tránh khiến người ta sửng sốt. Ánh mắt Trình Lãng trầm xuống mấy phần, nhìn chằm chằm người con gái ngồi trên xe, sắc mặt không rõ là vui hay giận.
Nếu không phải đã biết trước cốt truyện, Phùng Mạn suýt nữa tưởng mình nhận nhầm chồng sắp cưới rồi! Trình Lãng đúng là đẹp trai thật nhưng khí chất lại lạnh lùng sâu xa, ánh mắt sắc bén đến mức cứ như muốn lột sạch người khác, không cho ai đường lui!
Phùng Mạn âm thầm thở dài trong lòng, thấy người này nên đi làm công an thì hợp, thẩm vấn chắc không ai thoát nổi.
Tự nhủ đi nhủ lại, đây chính là vị hôn phu được nhắc đến trong sách, còn có chút cảm tình với mình, mà tính cách cũng ngay thẳng lương thiện, Phùng Mạn mới gắng gượng lấy lại chút can đảm nhoẻn miệng cười: “Anh đi hơn bảy, tám năm rồi, chẳng lẽ quên em thật rồi? Nhà em ngay cạnh nhà anh, Phùng Kiến Thiết là bố em, Tôn Hồng Anh là mẹ em, em với anh là do hai mẹ định hôn ước từ nhỏ, anh còn nhớ không?”
Hôn ước của hai người đã định từ hơn mười năm trước, chỉ là sau khi mẹ Phùng mất, trong nhà có mẹ kế mới, từ đó chẳng ai nhắc đến nữa. Phùng Mạn nghĩ, anh ấy đi xa nhiều năm, nhất thời không nhớ ra cũng là chuyện dễ hiểu.
Giọng nói trầm thấp, lạnh nhạt nhưng lại khiến Phùng Mạn bình tĩnh lại phần nào: “Phải đấy, giấy hôn ước vẫn còn đây.”
Cô rút từ người ra tờ giấy hôn ước cũ kỹ, đưa đến trước mặt Trình Lãng, ngón tay chỉ vào chỗ chỉ lờ mờ thấy được một chữ Phùng: “Đây là tên em.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)