Cuối mùa xuân năm 1988.
Những cành cây đâm chồi nảy lộc, có đầy nụ hoa phớt hồng hé nở, gió xuân thoảng qua và pháo nổ đùng đùng giữa trưa khiến giấy đỏ bay lả tả khắp sân, để lại dư âm rộn ràng vương vấn.
Hôm nay thôn Cửu Sơn có tiệc cưới, là con trai của bí thư thôn cưới vợ. Tiếng pháo nổ vang trời, tiệc cưới vẫn chưa tàn, hai mươi lăm bàn tiệc bày khắp sân, dân làng kéo đến đông vui hưởng lây không khí hân hoan, nhưng quanh đi quẩn lại vẫn chưa thấy bóng dáng cô dâu, ai nấy tò mò dò hỏi nhưng chỉ nhận được câu trả lời: “Cô dâu mệt, đang nghỉ trong phòng.”
Từ cửa sổ phòng bếp nhìn lại thì nhân vật chính hôm nay - cô dâu Phùng Mạn - đang lục lọi gì đó. Cuối cùng, cô vén chậu rửa ở góc tường gần bệ bếp lên tìm được một chiếc bánh bao nguội ngắt khô cứng.
Cửa bếp bị khóa chặt từ bên ngoài, Phùng Mạn cố gắng nhai bánh bao, sau đó đâm vai vào cánh cửa mấy lần.
Vài tiếng “cót két” vang lên, cái ổ khóa sắt cũ kỹ chẳng nhúc nhích tí nào nên cô đành bỏ cuộc.
Lấy vỏ dưa múc ít nước giếng lạnh trong chum lên uống cho trôi bớt miếng bánh đang mắc nghẹn, Phùng Mạn cố nuốt hết bánh bao rồi phủ tay, đưa mắt ngó quanh và bắt đầu nghĩ bước tiếp theo nên làm gì.
Một tuần trước, Phùng Mạn xuyên đến thôn nhỏ này. Khi còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì cô đã bị nhốt vào bếp chuẩn bị gả đi.
Lúc đó Phùng Mạn mới bàng hoàng nhận ra, cô không chỉ xuyên không mà còn xuyên nhầm truyện.
Nguyên chủ vốn cũng tên Phùng Mạn, cái tên do mẹ ruột đặt cho.
Nhưng đến ba tuổi thì cha ruột đổi thành “Phùng Chiêu Đệ” với hy vọng sẽ sinh được con trai.
Mẹ ruột mất sớm, cha cưới vợ mới sinh đôi một trai một gái.
Tất nhiên cậu con trai được nâng như nâng trứng, còn Phùng Chiêu Đệ biến thành kẻ thừa.
Thời kỳ cải cách mở cửa, kinh tế khởi sắc, tuy có người đã kiếm được một hai trăm tệ mỗi tháng nhưng một ngàn năm trăm tệ vẫn là con số không nhỏ.
Cha và mẹ kế cô chẳng có lý do gì để từ chối, lập tức gật đầu đồng ý.
Nguyên chủ vốn nhút nhát lại nghe danh con trai bí thư thôn là côn đồ thứ thiệt, ăn chơi trác táng, đánh nhau, đốt nhà, chuyện xấu gì cũng dám làm nên sợ đến phát sốt.
Sau đó qua đời trong cơn sốt cao mê man và Phùng Mạn xuyên đến thế chỗ.
Vì sợ có biến, ngay ngày cưới Phùng Mạn bị nhốt chặt trong bếp, chờ đêm đến đưa vào động phòng.
Phùng Mạn nhắm mắt rồi chậm rãi thở ra, mở màn kiểu gì mà như trời sập thế này?
Lúc này, tiệc cưới giữa trưa đã bày đủ món, gần như cả thôn đều đến góp vui. Bên nhà họ Phùng ngược lại vắng lặng, chỉ còn tiếng côn trùng và chim hót thi thoảng vang lên trong tai.
“Chị!”
Hai mắt Phùng Mạn sáng lên: “Tới rồi!”
Từ cửa sổ bếp có một cái đầu nhỏ thò vào, Phùng Bảo Châu kiễng chân ghé sát, vừa nhìn vào đã bắt gặp đôi mắt hạnh đẹp đẽ đang chăm chú nhìn mình nên nhất thời ngẩn ra.
Cô bé lặng lẽ nhét một gói vải vào khe cửa: “Chị, em lén lấy đồ ăn ở tiệc cưới cho chị nè, còn có mấy món đồ trong phòng chị nữa.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
