Hứa Hòa thấy được anh ủng hộ, trong lòng nhẹ nhõm hẳn. Bây giờ cô đang từng chút tìm hiểu con người thật của Phó Yến, như vậy mới có thể “công lược” anh dễ hơn, nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ.
Tin đồn lan rất nhanh trong thôn. Ngay ngày hôm sau khi họ về thăm nhà, cả làng đều đồn ầm lên rằng Phó Yến vì không chịu mua quạt điện cho bố vợ mà suýt nữa đánh nhau.
Một truyền mười, mười truyền trăm, cuối cùng còn biến thành chuyện Phó Yến đánh thẳng vào Hứa Quốc Cường.
Ban đầu Hứa Hòa không muốn để tâm nhưng đến khi lời đồn trở nên thái quá thì không thể không để ý. Không biết ai tung tin, nói rằng cô để ý đến người yêu của Hứa Tuệ, suýt nữa vì thế mà cãi nhau với Phó Yến, rồi mới động tay với Hứa Quốc Cường.
Mấy bà vợ trong thôn, đi ngang nhà Phó Yến thấy Hứa Hòa đang cho gà ăn trong sân, không nhịn được chỉ trỏ bàn tán.
Anh nghĩ con gái vốn thích nuôi mấy thứ này, nhà cửa cũng yên ắng, nuôi ít gà vịt cũng vui hơn.
“Xì, cái đồ hồ ly tinh không biết xấu hổ, đúng là nhìn không ra, đến cả người yêu của em gái cũng không tha!”
“Nghe nói lần trước cũng vì cô ta dụ dỗ Lưu Chí, rồi không may phát bệnh, nên Phó Yến mới xông đến nhà họ Lưu đánh một trận. Giờ người còn đang nằm viện đấy.”
Một nhóm đàn bà xúm lại xì xào, nói năng như thể chính mắt họ chứng kiến.
Vừa dứt lời, ánh mắt họ liền chạm phải đôi mắt lạnh như băng của Hứa Hòa.
Cô cầm chậu sắt, đang rắc thóc và cám cho gà vịt ăn. Mấy người đàn bà khựng lại, luôn cảm thấy ánh nhìn ấy không nên xuất hiện trên khuôn mặt của Hứa Hòa – quá lạnh lùng, quá đáng sợ.
“Bác Trương này, nghe nói con gái bác dạo trước gửi về cho bác tận năm trăm tệ phải không?”
Một bà thím vác cuốc trên vai, mặt đầy tự hào: “Đương nhiên rồi, con bé nhà tôi tìm được việc ngon trên thành phố…”
“Đúng là việc ngon thật, chỉ cần chui vào giường chủ nhiệm một cái, một hai trăm rơi ngay vào tay. Có điều nó vừa mới nạo thai xong, bác chẳng định lên thăm à? Chuyện này không nhỏ đâu, lỡ tổn thương đến gốc rễ, sau này không sinh nở được thì phiền lắm.”
Không phải Hứa Hòa cố tình đi bôi xấu người ta. Tất cả đều là tình tiết trong nguyên tác. Huống hồ, bác Trương vốn nổi tiếng lắm lời trong cái thôn này.
Con gái bà ta cũng y hệt, nói nhiều như mẹ. Lúc Hứa Hòa vừa gả cho Phó Yến, vì nguyên chủ tính cách nhút nhát, lại sợ Phó Yến, nên quan hệ hai người mãi chẳng tốt lên.
Chẳng biết từ đâu, bắt đầu có lời đồn Hứa Hòa vì thích bạn trai của Hứa Tuệ nên bị Phó Yến phát hiện, từ đó ngày nào cũng bị đánh đập.
Càng về sau càng quá đáng: nói cô mặt dày đi quyến rũ bạn trai của Hứa Tuệ, bị Phó Yến đánh đến chết luôn.
Mà người đứng sau phát tán mấy lời độc miệng này, chính là bác Trương và con gái bà ta tên Hà Hoa.
Cũng vì những lời đồn thổi đó mà Hứa Hòa vốn đã yếu, càng thêm bệnh tật triền miên, cả thôn bàn tán xì xào sau lưng, cuối cùng thì chết trong cô độc.
Cho nên nói hai mẹ con nhà đó là “hung thủ gián tiếp giết người” cũng không ngoa.
Bác Trương vừa nghe vậy lập tức trừng mắt, ánh mắt tam giác sắc lẻm, vẻ mặt chua ngoa hiện rõ:
“Hứa Hòa, cô bớt ăn nói bậy bạ đi! Con gái tôi đang sống tốt trên thành phố, thai với chả nạo cái gì, còn nói thêm câu nào nữa là tôi xé toạc cái miệng cô ra đấy!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)