Chiếc xe đơn ngang hai tám này ít nhất cũng phải 150 tệ mới mua nổi. Gió sáng thổi nhè nhẹ, lướt qua gương mặt mịn màng của Hứa Hòa.
Đường làng toàn ổ gà ổ voi, khó đi. Cô hơi lo lắng, hai tay nắm chặt vạt áo anh để giữ thăng bằng.
Anh cố chọn đoạn đường bằng phẳng nhất để đạp.
“Hòa Nhi, sợ thì ôm chặt vào.”
Cái tên “Hòa Nhi” anh gọi rất tự nhiên, không hề thấy ngại. Ngược lại, anh cảm thấy tên này thật sự rất hay, trong lòng âm thầm nhẩm mấy lần, càng nghĩ càng thích.
“Vâng.” Hứa Hòa hít sâu một hơi, hai tay đang nắm áo dần chuyển sang ôm lấy eo anh.
Nhưng lần nào họ cũng thất vọng. Dù yếu ớt, cô vẫn kiên cường sống đến bây giờ.
Vừa đến thị trấn, Hứa Hòa lập tức bị không khí náo nhiệt nơi đây thu hút.
Khắp nơi đều đậm nét hoài cổ. Những năm 80, xã hội đã bắt đầu thoát khỏi nhiều trói buộc. Người qua lại tấp nập, những cô gái trẻ mặc đủ kiểu thời trang, tràn đầy sức sống và năng lượng – vẻ đẹp thuần túy, không cần tô vẽ.
Vừa khóa xe xong, người đàn ông ngẩng đầu lên liền bắt gặp biểu cảm trên gương mặt Hứa Hòa.
Nghĩ đến việc cô hẳn rất ít khi đến thị trấn, đặc biệt là ánh mắt ngập tràn ngưỡng mộ khi nhìn về phía mấy cô gái trẻ kia... Có lẽ cô đang ghen tị với họ vì có một cơ thể khỏe mạnh.
Ghen tị vì họ có thể thoải mái chạy nhảy dưới ánh nắng, có thể tự do rủ bạn bè đi chơi, đi dạo phố. Còn Hứa Hòa thì từ bé đến lớn chưa từng có bạn bè. Không ai muốn chơi cùng một người ốm yếu quanh năm, cứ như thể là điều xui xẻo. Nghĩ đến đây, trong lòng Phó Yến lại thêm phần xót xa.
“Hòa Nhi.”
Một bàn tay to, có phần thô ráp bất ngờ nắm lấy tay cô. Hứa Hòa hơi khựng lại, cảm nhận rõ nhiệt độ nóng rực trong lòng bàn tay anh, nhất thời chưa kịp thích nghi.
“Ở đây đông người, em đi sát theo anh, đừng lạc đấy.”
Thị trấn không nhỏ, mười mấy làng quanh vùng đều đổ về đây mỗi phiên chợ.
Người đàn ông nắm tay cô gái, dắt cô tiến về phía trước. Bàn tay nhỏ nhắn, mềm mại nằm gọn trong lòng bàn tay anh. Phó Yến dường như còn cảm nhận được một lớp mồ hôi mỏng do căng thẳng và lúng túng từ lòng bàn tay cô.
Cô vẫn còn sợ anh sao?
“Hòa Nhi, em muốn mua gì không?” Phó Yến dẫn cô đến một cửa hàng, hỏi.
Ông chủ cửa hàng có vẻ quen mặt Phó Yến, vừa thấy anh dắt theo một cô gái, lập tức trêu: “Phó Yến đồng chí, cậu đang hẹn hò đấy à?”
Phó Yến nghiêm túc đáp: “Tôi kết hôn rồi. Đây là vợ tôi, Hứa Hòa.”
Ông chủ ngạc nhiên nhìn anh, lại quay sang nhìn Hứa Hòa, rồi cười chúc mừng: “Chà, chúc mừng nhé, giải quyết xong chuyện đại sự rồi. Chúc hai vợ chồng son hạnh phúc, sớm sinh quý tử! Hôm cưới không được uống rượu mừng, mai sau đầy tháng con cậu, tôi nhất định phải uống một chén đấy!”
Hứa Hòa chưa từng bị trêu ghẹo như thế, gương mặt lập tức đỏ bừng, trông vừa e thẹn vừa đáng yêu.
Ông chủ nhìn cô mà ngây người. Cô gái này đúng là xinh thật, không biết là người làng nào mà lại có nhan sắc thế này.
Phó Yến thản nhiên bước lên, chắn ngang tầm nhìn của ông ta: “Chắc chắn rồi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
