Nghe tiếng nước chảy trong phòng, Phó Yến bỗng cảm thấy cổ họng khô rát, trong người nóng bừng.
Cô mặc một chiếc áo trắng ngắn tay, quần lửng đến bắp chân, lộ ra đôi chân trắng nõn mảnh mai. Cô đứng đó, ngoan ngoãn đáng yêu, khiến người ta không nỡ rời mắt.
Phó Yến cứng ngắc ừ một tiếng. Hứa Hòa hỏi:
“Anh có muốn tắm không? Em đun nước cho.”
“Anh còn bị thương, tạm thời không tắm được, lau người sơ sơ là được.”
Hứa Hòa khựng lại, lúc này mới nhớ ra anh vẫn còn vết thương cần bôi thuốc.
Cô ngồi xuống chiếc ghế gỗ lau tóc, không hiểu sao lại nghĩ đến dáng người của Phó Yến.
Dáng người ấy, dù ở thời đại của cô, so với người mẫu nam cũng chẳng kém cạnh, hơn nữa còn mang vẻ đẹp khỏe khoắn tự nhiên, không dính chút công nghệ nào.
Cô không nhịn được nghĩ, nếu Phó Yến cởi đồ thì sẽ trông như thế nào?
Nhất là tối hôm qua, anh mạnh mẽ như thế… Phó Yến thân hình vạm vỡ, vừa nhìn đã biết là kiểu đàn ông rất mạnh và rất… bền bỉ…
Hứa Hòa lại bắt đầu nghĩ bậy. Đến khi hoàn hồn thì mặt đã đỏ bừng.
Bóng đen phủ xuống, Hứa Hòa cuống quýt thu lại dòng suy nghĩ. Phó Yến nhìn má cô đỏ bừng, nhận lấy khăn trong tay cô.
Anh vốc lấy mớ tóc mềm, bắt đầu lau:
“Lau khô rồi mới đi ngủ, không thì dễ bị nhức đầu.”
Hứa Hòa khẽ gật đầu:
“Vâng.”
Đầu ngón tay anh luồn vào giữa mái tóc và da đầu cô, động tác rất nhẹ nhàng. Cộng thêm trời đang nóng, chẳng mấy chốc tóc đã khô gần hết.
“Sao mặt em nóng thế? Có chỗ nào không khỏe à?”
Trong lúc lau, tay Phó Yến vô tình chạm vào má cô – mềm và nóng hầm hập.
Một câu hỏi khiến mặt Hứa Hòa càng đỏ hơn. Vừa nãy cô toàn nghĩ đến cảnh anh cởi trần, Hứa Hòa cuống quýt cúi đầu, cố giấu sự chột dạ mà nói: “Chắc là tại trời nóng quá thôi…”
Phó Yến liếc quanh phòng:
“Cũng đúng, giờ nóng thật, muỗi lại nhiều. Phải đi mua cái quạt mới được.”
Trước đây sống một mình, anh chẳng thấy có gì. Trời dù có nóng mấy cũng chẳng ảnh hưởng gì đến anh.
Nhưng giờ nghĩ đến Hứa Hòa yếu ớt như vậy, nếu trời oi bức, chắc chắn cô sẽ không chịu nổi.
Hứa Hòa tưởng anh hiểu lầm ý mình, lại ngại không biết phải giải thích sao.
“Tóc khô rồi, ngủ đi.”
Giường trải chiếu tre, gối vẫn còn phảng phất hương vị riêng của Phó Yến – mùi hương đàn ông trầm ổn. Nhìn cô gái nhỏ ngoan ngoãn dựa vào trong, thân hình nhỏ bé chẳng chiếm được bao nhiêu chỗ.
Đôi mắt trong veo ngập ngừng nhìn anh. Phó Yến chợt nhớ lại ánh mắt sợ hãi và lời van xin của cô đêm qua, bèn lấy một chiếc chiếu khác, trải xuống sàn.
“Em ngủ trên giường đi.”
Nói xong, anh tắt đèn luôn, chẳng cho Hứa Hòa cơ hội phản ứng.
Cô chớp chớp mắt, hơi ngơ ngác. Nhưng nghĩ lại thì cũng phải, người Phó Yến thích là Hứa Tuệ. Chuyện tối qua, chắc cũng chỉ vì uống rượu mới xảy ra.
Cưới một người mình không yêu, rồi ngày nào cũng phải nằm chung giường – chắc chắn sẽ rất mệt mỏi.
Nghĩ đến đây, Hứa Hòa bất giác thở dài.
Xem ra muốn “cưa đổ” Phó Yến, con đường phía trước còn dài lắm.
Tiếng hít thở đều đều của cô vang lên trong không gian yên ắng. Phó Yến xoay người, nhìn cô gái nhỏ co người nằm trên giường, trong lòng dâng lên cảm xúc khó tả.
Chỉ trời biết lúc nãy anh đã phải uống bao nhiêu nước lạnh, còn cố ý tát nước rửa mặt, thậm chí muốn dội hết cả thùng nước lên người để dập tắt cơn dục vọng đang bùng lên trong lồng ngực.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
