Lúc này, Tiểu Trương cảm nhận được cảm giác an toàn từ Dương Anh Lan, không còn bất an như trước nữa.
Khi Dương Anh Lan bước vào nhà ăn, thu hút sự chú ý của rất nhiều người, cô bưng hộp cơm bằng nhôm, dưới ánh mắt của mọi người, bước về phía cửa sổ lấy cơm, mỉm cười điềm tĩnh, từng bước đi ung dung, không chút vội vàng.
Có nhân viên nhà ăn nhìn thấy cô, vội vàng chạy vào bếp gọi người, "Anh Tôn ơi, 'mẹ hổ' kia đến rồi, chúng ta có đưa cơm cho cô ấy không?"
Tôn Thịnh đã nghe nói hôm nay cô đi làm, đã chuẩn bị đầy đủ rồi, "Nói nhảm! Đương nhiên phải đưa. Cứ theo trình tự bình thường mà làm, ngàn vạn lần đừng chọc giận cô ta."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
