"Dạ, vâng."
Nguyễn Đào Đào lại tập trung vào quyển sách, ngón tay siết chặt góc sách, trong lòng không khỏi có chút hối hận.
Kỳ thực vừa rồi cô ấy muốn hỏi anh ấy về mấy chữ khó, nhưng lời đến bên miệng lại không nói ra được...
Dù biết đến một ngày nào đó họ sẽ ly hôn, nhưng trước mắt, cô ấy muốn tạo ấn tượng tốt đẹp nhất có thể, không muốn bị xem thường.
Trong lúc đó,
Dương Anh Lan đến trước cửa văn phòng nhà máy dệt, đảo mắt nhìn xung quanh một vòng rồi mới bước vào.
Một nữ công nhân trông thấy cô, ngạc nhiên chạy lại chào hỏi, “Chủ nhiệm Dương, sao cô lại tới đây? Vết thương thế nào rồi ạ?”
Nhờ có ký ức của nguyên chủ, Dương Anh Lan nhanh chóng nhận ra cô gái, mỉm cười đáp, “Đầu vẫn còn đau, chắc là bị di chứng rồi, chủ nhiệm Tôn đâu? Tôi có việc tìm ông ấy.”
Dương Anh Lan rất hài lòng với cách cư xử của cô gái, gật đầu cảm ơn rồi sải bước về phía phòng họp.
Mười phút sau, cửa phòng họp mở ra, mọi người lần lượt bước ra, ai nấy đều nhìn cô với ánh mắt phức tạp khi thấy Dương Anh Lan đứng ở hành lang.
Dương Anh Lan thản nhiên đứng yên tại chỗ, cho đến khi chủ nhiệm Tôn Xuân Sinh bước ra mới có động tĩnh.
Bà cong môi cười, lên tiếng gọi, “Chủ nhiệm Tôn xin dừng bước, tôi có việc muốn nói với ông.”
Tôn Xuân Sinh sững người khi nhìn thấy cô, sau đó chắp tay sau lưng bước về phía cô, ra dáng lãnh đạo nghiêm nghị hỏi, “Chủ nhiệm Dương, sao cô không ở nhà dưỡng thương cho khỏe lại chạy đến đây làm gì?”
Sao Dương Anh Lan có thể bị ông ta dọa, trước mặt mọi người, bà thản nhiên lên tiếng, “Tôi không đến thì làm sao được, tiền công, viện phí, tổn thất tinh thần, những khoản này chúng ta phải tính toán rõ ràng.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


