Cephalosporin do cô ấy tự mình uống nhưng rượu nếp cẩm pha trứng gà lại không phải do cô ấy làm.
Vào lúc hôn mê và được đưa đến bệnh viện cấp cứu, thực chất chủ nhân thân thể đã chết lâm sàng rồi.
Đã xuyên không đến đây rồi, có được cơ hội sống lại ở thời đại này thì phải biết trân trọng chứ.
Phải nghĩ cách giải quyết kẻ hãm hại mình trước!
Cô không muốn chưa kịp hưởng thụ cuộc sống mới thì đã bị người ta giết chết!
...
“Cảnh Hành! An Bình tỉnh rồi!”
Đợi đến khi Lộ An Ninh lại ngủ thiếp đi thì Phạm Như Ý mới chạy như bay đến nhà khách gần đó đi lên tầng hai, dùng sức đập cửa một căn phòng nằm ở phía bên phải hành lang.
“Cảnh...”
“Cô ấy tỉnh rồi sao?”
Cánh cửa phòng nhanh chóng được mở ra từ bên trong.
Giọng nói người đàn ông có chút trầm thấp, ẩn chứa trong đó là niềm vui sướng khó tả.
“Phải, nhưng giờ lại ngủ rồi.”
“Tôi đã tìm bác sĩ đến kiểm tra, bác sĩ nói lần này do cô ấy quá yếu nên mới ngủ thôi.”
“Nhìn anh lem luốc như vậy kia kìa, mau đi sửa soạn lại cho tươm tất đi, đừng có dọa An Bình. Tôi về nấu cháo cho cô ấy trước, lát nữa mang qua.”
Đợi Phạm Như Ý rời đi Tùy Cảnh Hành mới dành ra mấy phút để sửa soạn lại bản thân, đến bưu điện gọi một cuộc điện thoại, sau đó mới đến phòng bệnh.
Nhìn Lộ An Ninh đang nằm trên giường bệnh, sắc mặt quả thực đã tốt hơn nhiều so với lúc anh bị người ta khiêng đi. Lúc này anh mới thở phào nhẹ nhõm.
Đến khi Lộ An Ninh tỉnh lại lần nữa, cô chỉ thấy một người thanh niên tuấn tú đang ngồi bên cạnh giường bệnh.
Người này chính là người chồng mới cưới của chủ nhân thân thể, Tùy Cảnh Hành.
Khác với hình tượng truyền thống về người quân nhân trong ấn tượng của cô, dáng vẻ của Tùy Cảnh Hành có phần lạnh lùng, thanh tao, toát lên sự cao quý khó tả.
Điểm ấn tượng nhất trên gương mặt anh chính là đôi mắt.
Đôi đồng tử đen láy như mặt hồ sâu thăm thẳm không gợn sóng, dường như có thể nhìn thấu lòng người.
Lộ An Ninh nghĩ đến cách giao tiếp của chủ nhân thân thể và anh nên vội vàng né tránh ánh mắt.
“Em tỉnh rồi, có thấy chỗ nào không thoải mái không?”
Cô khẽ lắc đầu.
“Có khát nước không? Uống chút nước nhé?”
Cô lại lắc đầu.
Bị từ chối liên tục nên Tùy Cảnh Hành im lặng vài giây.
“Để anh gọi bác sĩ đến kiểm tra lại cho em.”
Anh lập tức đứng dậy khỏi ghế rồi ra khỏi phòng bệnh.
Nằm trên giường bệnh, vào lúc anh đứng dậy thì Lộ An Ninh đột nhiên cảm thấy trước mắt như xuất hiện một ngọn núi lớn. Người này cao quá, ước chừng phải cao một mét tám lăm hoặc hơn.
Anh còn rất trẻ, năm nay mới hai mươi mốt tuổi.
Trong sáu năm tham gia quân ngũ, bằng thực lực và trí tuệ của bản thân, anh đã lập được nhiều chiến công trong quân đội, hiện đã là phó đoàn.
Điều này khiến Lộ An Ninh đến từ thời hiện đại cũng phải có chút bội phục.
Nghĩ đến người ta mới hai mươi mốt tuổi, rồi lại nghĩ đến bản thân rõ ràng lớn hơn người ta năm tuổi. Anh đã là phó đoàn còn mình thì vẫn ở nhà ăn bám.
Lộ An Ninh nhớ lại nguyên nhân khiến chủ nhân thân thể và anh kết hôn, thật sự cảm thấy oan uổng thay cho hai người.
Sở dĩ hai người họ kết hôn chớp nhoáng là vì ông nội Tùy mừng thọ bảy mươi tuổi.
Hai nhà ở cùng một khu tập thể quân đội, lại là người nhà cùng chung chí hướng nên ông nội Tùy tổ chức tiệc mừng thọ thì đương nhiên nhà Lộ An Ninh sẽ đến dự.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)