"Mẹ ngày nào cũng lo lắng cho sự an nguy của ông ấy, nhớ nhung thành bệnh, tình trạng cơ thể cũng không được tốt lắm. Có một đêm trực liên tục 24 giờ, mẹ vô tình bị nhiễm phong hàn."
"Lúc đó không biết mình đã mang thai nên nhờ đồng nghiệp kê cho hai ngày thuốc, nửa tháng sau khi khỏi cảm, mẹ mới biết mình đã mang thai, đã hơn ba tháng."
Trước một tuổi, tiếng khóc của An Ninh hơi khàn, lúc đó cũng không để ý lắm, vì có những đứa trẻ giọng nói bẩm sinh hơi khàn.
Cho đến khi An Ninh lớn dần, họ mới dần phát hiện ra sự khác biệt của cô, đưa cô đi khám, cuối cùng xác định được nguyên nhân.
Khi nghe bác sĩ nói, có thể là do mẹ dùng thuốc trong thời kỳ mang thai, tim bà như muốn vỡ tan.
Lúc đó, nếu bà chăm sóc tốt cho cơ thể, không coi thường sức khỏe của mình, chú ý đến tình trạng cơ thể của mình thì có phải bà sẽ phát hiện ra mình đã mang thai, có phải bà sẽ không uống hai ngày thuốc đó không!
Mang theo sự áy náy với An Ninh, điều này cũng khiến mẹ Lộ hết mực cưng chiều cô, sợ cô bị thương thêm.
Mẹ Lộ và Tùy Cảnh Hành vừa nói chuyện vừa khóc không ngừng.
"Mẹ, mẹ cũng đừng quá đau lòng, bây giờ An Ninh cũng rất tốt."
"Cảnh Hành, trước đây không nói cho con biết tình hình của An Ninh, mẹ và bố con đều cảm thấy rất áy náy nhưng vì hai đứa đã kết hôn rồi, mẹ cầu xin con nhất định phải đối xử tốt với con bé, nếu con không muốn chăm sóc con bé nữa thì cũng đừng hắt hủi con bé, trả con bé về cho chúng ta, mẹ và bố con sẽ đón con bé về nhà."
"Mẹ, mẹ nói nặng lời rồi."
"Vì con đã kết hôn với An Ninh rồi thì đương nhiên sẽ đối xử tốt với cô ấy."
Từ ngày An Ninh đồng ý gả cho anh, bất kể giữa họ có tình yêu hay không, Lộ An Ninh đã trở thành trách nhiệm của Tùy Cảnh Hành, anh có nghĩa vụ chăm sóc cô.
"An Ninh vẫn luôn chuyên tâm nghiên cứu về tai mũi họng, chúng ta đều tin rằng, rồi sẽ có một ngày, An Ninh sẽ bình phục."
"Sẽ như vậy."
Hai mẹ con đang nói chuyện trong bếp, Lộ Thịnh đứng dựa vào cửa bếp lau nước mắt, không vào trong.
Ông vẫn luôn biết vợ mình rất áy náy về chuyện của An Ninh nhưng ông lại không có cách nào khác.
Với thân phận hiện tại của ông, ngay cả việc đưa con gái ra nước ngoài chữa bệnh cũng không làm được, rốt cuộc là ông đã phụ lòng hai mẹ con họ.
Lộ An Ninh trong phòng không biết tình hình bên ngoài, lúc này cô đang ngồi trước gương quan sát đi quan sát lại nốt đỏ ở giữa lông mày, nhìn trái nhìn phải cũng không nghĩ ra được tại sao.
Mặc dù mới xuyên không đến đây được vài ngày nhưng trong lòng cô đã vô cùng mạnh mẽ, bất kể xảy ra chuyện gì, cô cũng không thấy kỳ lạ.
Dù sao thì trên đời này, còn có chuyện gì kỳ lạ hơn việc xuyên không rồi mượn xác hoàn hồn không?
Cô thậm chí còn thử véo đùi mình, quả thực rất đau, nếu là mơ thì cảm giác đau đớn cũng quá chân thực.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

