"Con biết mọi người không quan tâm con có thể kiếm được bao nhiêu tiền, gia đình cũng không thiếu tiền con kiếm được nhưng con cũng hy vọng có thể dùng tiền mình kiếm được để mua một món quà nhỏ tặng bố mẹ."
"Mẹ, con sẽ cố gắng trưởng thành, con sẽ sống thật tốt, xin mẹ đừng lo lắng cho con nữa."
Ngoài câu cuối cùng là lời của Lộ An Ninh nói ra thì những lời khác cơ bản đều là cô lấy được từ ký ức của nguyên chủ, thay nguyên chủ nói lời trong lòng với bố mẹ.
Thực ra nguyên chủ là một người rất thông minh, rất biết quan sát sắc mặt người khác nhưng cô ấy cũng nhạy cảm và yếu đuối hơn.
Cô ấy biết tất cả mọi thứ, hiểu tất cả mọi thứ nhưng cô ấy không thích nói ra, cô ấy thích chôn giấu mọi suy nghĩ trong lòng.
Cô ấy từng muốn thử bước ra ngoài nhưng nỗi sợ hãi khiến cô ấy luôn chọn cách rụt vào trong vỏ ốc của mình. Thêm vào đó, gia đình không yên tâm về cô ấy, sợ cô ấy ra ngoài sẽ bị bắt nạt, cô ấy không muốn nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của gia đình nên đã chọn cách đứng yên một chỗ.
Chỉ khi cô ấy ở nhà ngoan ngoãn thì họ mới có thể yên tâm làm việc của mình.
Sự bảo vệ quá mức của gia đình cũng là một trong những nguyên nhân khiến cô ấy trở thành người như trước đây.
Bản thân cô ấy, cộng thêm gia đình, hai thứ đan xen vào nhau, tạo nên sự khao khát, giằng xé, sợ hãi... trong lòng cô ấy không ngừng dâng trào, cũng khiến cô ấy càng không biết mình nên làm gì.
Nhưng cô là Lộ An Ninh, cô không phải là nguyên chủ.
Lộ An Ninh là người thích thể hiện bản thân, cô giỏi bày tỏ tình cảm với gia đình, cô
hoàn toàn khác với nguyên chủ.
Cô không thích tự mình chịu đựng mọi cảm xúc, điều này chắc chắn sẽ khiến cô phát điên mất.
Người ta có miệng, ngoài ăn ra thì chẳng phải là để nói sao.
Bây giờ cô không thể nói thì cô sẽ viết, luôn có một cách thể hiện phù hợp với mình.
Nhìn những chữ con gái viết trên giấy, mẹ Lộ không nói nên lời.
Dường như họ chưa bao giờ hỏi An Ninh thực sự muốn gì, chỉ liên tục làm những việc mà họ cho là tốt cho cô.
Nếu An Ninh chỉ là đứa trẻ vài tuổi thì việc để cô nghe lời người lớn còn có thể hiểu được nhưng bây giờ cô đã trưởng thành, đã kết hôn rồi.
"An Ninh, xin lỗi con."
Lộ An Ninh đặt vở và bút xuống, lau nước mắt cho mẹ Lộ.
Họ quá yêu nguyên chủ nên mới làm vậy.
Bản thân không ai sai, chỉ là tình yêu của gia đình quá đầy đủ, mới khiến mọi người đều có chút không thoải mái.
Sau khi nói hết ra, mẹ Lộ cũng không phản đối quyết định tìm việc cho An Ninh nữa.
Đã An Ninh tự nguyện thử thì cứ theo ý cô mà làm.
Buổi trưa không nấu cơm, tùy tiện đi căng tin mua mấy món về.
"Ở đây mua đồ ăn ở đâu?"
"Tối nay mẹ nấu, mẹ hầm cho An Ninh một bát canh, lần này con bé chịu tội lớn, cần phải bồi bổ."
"Cách đây bốn năm phút có một hợp tác xã cung ứng, bên đó sẽ thống nhất mua vào rau và lương thực."
"Chút nữa con đưa mẹ qua đó nhưng giờ này chắc không còn thịt để mua đâu."
Không phải mua đồ ăn làm sẵn ở căng tin thì là anh mua đồ ăn về nấu, thỉnh thoảng cô ấy làm chút đồ ăn sáng đơn giản, không mấy khi động tay.
Bây giờ cô quyết định ở lại đây sinh sống, đương nhiên phải tìm hiểu về các cơ sở sinh hoạt ở đây.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)