Nghe xong câu này, trong đầu Lộ An Ninh lập tức nổ "oành" một tiếng.
Lý do chính cô ở lại là vì hai người không ngủ chung, nhanh như vậy đã phải mất mặt rồi sao?
Bây giờ cô hối hận còn kịp không?
"Em yên tâm, chỉ ngủ chung một giường thôi, anh tuyệt đối sẽ không làm gì em."
Nói xong chính anh cũng thấy hơi không ổn nhưng đúng là lời nói trong lòng anh.
Mặc dù họ đã kết hôn, là vợ chồng hợp pháp nhưng cả hai đều biết, giữa họ vẫn chưa thể nói đến tình cảm.
Trước khi cả hai quen thuộc, nảy sinh tình cảm, anh sẽ cho An Ninh cơ hội để hối hận.
"Làm phiền anh rồi."
Lộ An Ninh viết xong, đặt vở và bút xuống, nằm trên giường bệnh, hận không thể rúc vào trong mai rùa.
Hai người xa lạ, thảo luận về vấn đề ngủ chung một giường, quả thực có chút ngượng ngùng.
Kiếp trước cô sống hai mươi sáu năm, vì lý do sức khỏe, chưa từng nghĩ đến chuyện tìm đối tượng. Mặc dù đã từng nắm tay con trai nhưng cũng chỉ giới hạn ở bố cô và em họ bên nhà cậu.
Tay đàn ông bên ngoài, cô thật sự chưa từng đụng vào! Càng đừng nói đến ngủ chung một giường, thật muốn mạng.
Nếu chuyện này mà bị bố đẻ cô biết, chắc chắn ông sẽ cầm theo cây đao to dài bốn mươi mét, đuổi theo Tùy Cảnh Hành mà chém.
"Em có thể tự ở trong phòng bệnh một mình không?"
"Thôi, để anh hỏi xem có cô y tá nào rảnh không, anh sẽ nhờ cô ấy đến trông em một lát."
Nghe lời bố Lộ nói, anh tạm thời không dám để An Ninh một mình trong phòng bệnh, sợ cô đột nhiên lại làm ra hành động cực đoan nào đó.
Tùy Cảnh Hành dùng một quả đào đổi lấy sự trông nom của một cô y tá đang trực ca.
"Làm phiền cô giúp tôi trông hộ vợ tôi, tôi sẽ cố gắng nhanh chóng quay lại."
"Yên tâm, tôi chắc chắn sẽ đợi anh đến rồi mới đi."
Chỉ cần trông một lát, lại được một quả đào căng mọng, cô ấy vui còn không kịp.
"An Ninh, em ngoan nhé."
Lộ An Ninh không trả lời, cũng không gật đầu.
Đột nhiên cô nghĩ đến điều gì đó, viết một câu trên giấy: "Xin hỏi cô có gương không?"
Hôm nay là ngày thứ hai cô tỉnh lại, đến giờ cô vẫn chưa được tận mắt nhìn thấy dáng vẻ của cơ thể này.
Nhưng nghĩ lại thì chắc cũng không tệ, dù sao bố mẹ của nguyên chủ đều có ngoại hình rất ưa nhìn.
"Cô muốn soi gương sao?"
"Vâng, tôi muốn xem sắc mặt mình đã hồi phục chưa."
"Nhưng tôi đã hứa với chồng cô là sẽ không rời cô nửa bước trước khi anh ấy quay lại."
"Anh ấy chỉ hơi lo lắng thái quá về tôi thôi, thực ra tôi không sao đâu. Nếu cô có gương thì tôi mong cô có thể cho tôi mượn một chút."
"Cái này..."
Y tá do dự một chút, cuối cùng vẫn đồng ý.
"Cô tuyệt đối không được rời khỏi phòng bệnh nửa bước, tôi sẽ quay lại ngay."
Sau khi cô đảm bảo nhiều lần, y tá mới ba bước một ngoái đầu rời khỏi phòng bệnh, quay về văn phòng lấy gương cho cô.
Khi quay lại, thấy Lộ An Ninh ngoan ngoãn nửa dựa trên giường bệnh, cô mới thở phào nhẹ nhõm.
"Sắc mặt cô đã tốt hơn nhiều so với lúc mới nhập viện rồi, nghỉ ngơi thêm hai ngày nữa là có thể hồi phục khỏe mạnh."
Y tá đưa gương đến trước mặt cô.
Lộ An Ninh nhìn mình trong gương, cô và nguyên chủ có bảy tám phần giống nhau.
Cùng khuôn mặt trái xoan, đôi mắt to, còn có một đôi lúm đồng tiền nhỏ sẽ xuất hiện khi khóe miệng hơi nhếch lên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


