“Bác sĩ! Bác sĩ!”
“Có ai không, cô ấy tắt thở rồi!”
Một người phụ nữ hốt hoảng, vừa chạy như bay ra khỏi phòng bệnh vừa lớn tiếng kêu gào.
Người nhà bệnh nhân ở các phòng khác nghe thấy tiếng động, tò mò thò đầu ra xem náo nhiệt.
“Hình như là người nhà của cô vợ quân nhân trẻ tuổi ở giường số 7 trong phòng bên cạnh?”
“Chậc chậc, chết rồi sao?”
“Xem ra chết rồi, nghe nói cô ấy bị trúng độc đã hai ngày nay, bác sĩ cũng đã ngầm báo người nhà chuẩn bị hậu sự rồi.”
Nghe thấy tiếng gọi, mấy bác sĩ mặc áo blouse trắng từ phòng làm việc chạy ra, cùng nhau đổ dồn về phía phòng bệnh đó.
“Nhanh, tiến hành hô hấp nhân tạo!”
Vừa dứt lời thì một nam bác sĩ cao to, lực lưỡng liền tiến hành ép tim ngoài lồng ngực cho người trên giường bệnh.
Trong cơn mê man, Lộ An Ninh cảm giác xương sườn của mình như sắp bị ép gãy đến nơi.
“Tiểu Lý, cô đến hô hấp nhân tạo đi.”
Nam bác sĩ dừng động tác rồi lùi về sau hai bước nhường chỗ.
Nữ bác sĩ lập tức tiến lên bịt mũi Lộ An Ninh lại. Ngay lúc môi cô ấy sắp chạm vào môi Lộ An Ninh thì người vốn “đã tắt thở” trên giường bệnh bỗng nhiên ho khan.
“Sống rồi! Sống rồi!”
Các bác sĩ cấp cứu cho cô thở phào nhẹ nhõm.
Cuối cùng tổ tông này cũng đã vượt qua cơn nguy kịch!
“Nhanh đo nhịp tim, kiểm tra đồng tử.”
Mắt tôi muốn mù luôn rồi!
“Bác sĩ Lưu, bệnh nhân đã có dấu hiệu chuyển biến tốt, cô ấy đã bắt đầu có phản ứng với ánh sáng.”
“Để tôi xem!”
Nữ bác sĩ dời chỗ nhường cho một nam bác sĩ có vẻ lớn tuổi hơn.
Lộ An Ninh nằm trên giường bệnh mặc cho các bác sĩ xa lạ khám chữa. Lúc này cô hoàn toàn mơ màng, không biết chuyện gì đang xảy ra.
Không phải cô bị hút vào hố đen đang chờ “đầu thai chuyển thế” sao?
Có ai có thể nói cho cô biết tình huống hiện tại là thế nào không?
Đầu thai cũng không đến mức đầu thai vào người lớn chứ?
Đang lúc cô trăm mối ngổn ngang thì đột nhiên có một số ký ức xa lạ không thuộc về cô ùa vào trong đầu.
Sự việc có phần kỳ quái, cô không “đầu thai chuyển thế” như đã nghĩ mà là xuyên không rồi!
Xuyên vào một cô gái mười tám tuổi ở thập niên 70, trùng tên, trùng họ và trùng cả ngày sinh với cô, cách cô những bốn mươi năm.
Chủ nhân thân thể là người Kinh Thị, ông nội và bố đều là lãnh đạo có tiếng trong quân đội, mẹ và anh trai, chị dâu cũng là bác sĩ quân y.
Cả nhà bọn họ, kể cả đứa cháu trai ba tuổi của chủ nhân thân thể đều cưng chiều cô ấy hết mực.
Đáng lẽ ra lớn lên trong gia đình cán bộ cấp cao, có học thức như vậy thì chủ nhân thân thể phải là người siêu hạnh phúc mới đúng. Tiếc là số phận lại trêu đùa cô ấy.
Chủ nhân thân thể cũng giống cô, từ nhỏ đã ốm yếu.
Khác biệt là Lộ An Ninh không có một trái tim khỏe mạnh, còn chủ nhân thân thể thì bị chứng dây thanh quản kém phát triển bẩm sinh.
Tuy nhiên, chủ nhân thân thể có biết nói hay không, cơ thể có yếu ớt hay không đều không phải là trọng điểm!
Trọng điểm là năm nay cô ấy mới mười tám tuổi, vậy mà đã... lập gia đình!
Tiếp nhận được đoạn ký ức này, trong lòng Lộ An Ninh như có cả vạn con ngựa hoang đang lao nhanh vun vút.
Chủ nhân thân thể đã kết hôn thì thôi vậy, chuyện trước kia đâu liên quan gì đến cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)