Ba người vác gùi trở về nhà thì bà cụ Lục và mấy người khác đã về từ đồng từ lâu.
Lục Hoằng Đạt vừa vào tới sân đã chạy vù vào trong, miệng la lớn:
“Bà ơi, bà ơi, mau ra đây!”
Bà cụ Lục đang chuẩn bị nấu cơm, nghe tiếng hét vội vàng buông hết đồ trên tay, cuống cuồng chạy ra.
“Sao thế, sao thế? Xảy ra chuyện gì rồi?”
Vương Lệ Hồng cũng từ bếp đi ra, vừa nhìn thấy Lục Hoằng Đạt liền hỏi:
“Sao thế? Lại là Kiều Kiều ngã xuống sông à?”
Câu này vừa thốt ra, sắc mặt bà cụ Lục lập tức tối sầm.
Nhưng ngay sau đó bà nhìn thấy Lục Kiều Kiều đứng trong sân, quan sát từ đầu đến chân thấy không có thương tích gì, lúc này mới thở phào.
Rồi bà quay phắt lại, trừng mắt nhìn Vương Lệ Hồng, lớn tiếng mắng:
“Nói linh tinh cái gì đấy? Kiều Kiều không sao cả! Cô đang mong con bé gặp chuyện đấy à?”
“Mẹ, con không có, mẹ hiểu lầm con rồi.” Vương Lệ Hồng bày ra vẻ mặt tủi thân.
Bà cụ Lục chẳng buồn nghe Vương Lệ Hồng giải thích, mắng cho một trận xối xả rồi mới quay sang hỏi Lục Hoằng Đạt:
“Rốt cuộc là chuyện gì mà làm ầm ĩ cả lên thế?”
Thấy bà bắt đầu nổi giận, Lục Hoằng Đạt cũng không dám vòng vo nữa, lập tức lấy gà rừng trong gùi ra.
“Bà ơi, đây là gà rừng bọn con nhặt được trên núi hôm nay.”
Bà cụ Lục nhìn con gà còn đang vỗ cánh, trầm mặc một lúc rồi hỏi:
“Thật là nhặt được à? Các con không vào sâu trong núi chứ?”
Lục Hoằng Đạt vội vàng gật đầu: “Dạ không, bọn con chỉ đi loanh quanh gần đó thôi.”
Sau đó, cậu kể lại chuyện trên núi một cách sống động như thật, rồi lấy luôn con gà thứ hai ra.
Nhìn hai con gà rừng trước mắt, bà cụ Lục nhất thời không biết nói gì.
Vợ chồng Lục Chấn Nghiệp và Trần Mỹ Như đều ngỡ ngàng.
Lục Hoằng Đạt thì chẳng nhận ra vẻ mặt kinh ngạc của người lớn, vẫn mải mê tả lại cảnh hai con gà rừng đánh nhau kịch liệt.
Cái dáng kể chuyện say sưa của cậu nhóc chẳng khác gì mấy ông kể chuyện ngày xưa.
Đến khi cậu khát khô cổ, Lục Kiều Kiều còn chu đáo đưa cho cậu ly nước.
Lục Hoằng Đạt uống một hơi hết sạch, rồi không quên nói cảm ơn:
“Cảm ơn chị!”
Bà cụ Lục lập tức nổi giận.
“Thằng ranh con này, bà dặn mày thế nào? Là phải bảo vệ bé ngoan, thế mà giờ còn dám sai nó rót nước cho mày à? Mày chán sống rồi đúng không?”
Vừa nói bà vừa định đi lấy chổi, Lục Hoằng Đạt hét lên một tiếng rồi co giò chạy biến.
Lục Kiều Kiều vội vàng giữ bà lại: "Bà ơi, em không sai con đâu, là con tự muốn rót cho em mà, bà đừng mắng em nữa.”
Bà cụ Lục tức đến nghiến răng: “Bé ngoan, con cứ mềm lòng thế này thì mấy thằng nhóc kia sẽ càng ngày càng quậy đấy! Phải cho bọn nó chừa đi mới được!”
“Bà, làm gì nghiêm trọng vậy ạ, các em thật ra cũng ngoan lắm mà!” Lục Kiều Kiều vẫn cố gắng nói đỡ cho Lục Hoằng Đạt.
Bà cụ còn định nói thêm gì đó, Lục Kiều Kiều vội vàng đánh trống lảng:
“Bà ơi, mình xử lý gà đi đã, lát nữa còn phải ra sân phơi lúa nữa.”
Vừa nghe bà cụ dặn, Trần Mỹ Như và Vương Lệ Hồng liền vội vã vào bếp.
Lục Kiều Kiều thì theo bà nội đi làm thịt gà.
“Bà ơi, mình giết luôn cả hai con đi ạ! Một con để hôm nay nhà mình ăn, con còn lại con làm gà xào cay, mai mang lên cho bố ăn!” Lục Kiều Kiều đề nghị.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


