Cơ thể nhỏ bé của Triệu Tuệ Tuệ cứng đờ, cô bé bĩu môi, lại chậm rãi di chuyển về vòng tròn mà Phùng Hà vẽ.
Nói xong, Phùng Hà mới nhìn về phía Lục Châu, mặc dù cậu nhóc đang cố tỏ ra bình tĩnh nhưng trong đôi mắt đen láy vẫn có thể nhìn ra sự tự trách.
Bà khom người xuống, nhẹ nhàng đặt tay lên vai nhỏ bé của cậu nhóc, cười nói: "Châu Châu, cô rất khen ngợi tinh thần dám đứng ra nhận lỗi của con. Nhưng mà, Tuệ Tuệ bị phạt không phải vì những lời con nói."
"Cô phạt Tuệ Tuệ, là vì không muốn con bé vì một chuyện nào đó, mà dễ dàng phủ nhận một người."
Hai năm nay, phong trào diễn ra rầm rộ, không ngờ lại làm phóng đại sự xấu xa trong lòng một số người, chỉ cần bắt được một số lỗi lầm mơ hồ là sẽ đẩy một người xuống địa ngục.
Phùng Hà không muốn con gái mình cũng trở thành người như vậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


