Triệu Tuệ Tuệ cũng nhìn thấy cậu nhưng cô bé không chạy đến như trước nữa, mà chỉ nhìn cậu một cái rồi lại tiếp tục chơi với những đứa trẻ khác.
Lục Châu không hiểu tại sao đột nhiên cảm thấy hơi không vui, có cảm giác như bị phản bội.
Cậu đè nén cảm xúc khó chịu trong lòng, tự nhủ rằng không còn người đeo bám nữa!
Ví dụ như bây giờ cậu không cần phải đến sau núi nữa, mà có thể quay lại cái cây lớn mà mình thích.
Triệu Tuệ Tuệ hoàn toàn không biết những suy nghĩ rối rắm trong lòng Lục Châu.
Dạo này cô bé vẫn luôn nghĩ xem làm thế nào để đưa mẹ và anh trai rời khỏi khu gia thuộc?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


