Học tập vốn là một việc rất vui vẻ, nhưng nếu quá sức, đôi lúc cũng cảm thấy hơi khó chịu.
Phạn Lê giống như một miếng bọt biển khô, bất kể lượng tri thức dồi dào đến đâu, cô đều có thể hấp thu và ghi nhớ nhanh chóng. Nhưng thời gian trôi qua, khi cảm giác mới mẻ dần biến mất, cô bận rộn đến mức không có thời gian để giao lưu hay giải trí. Đôi khi, vì học quá nhiều vào đêm hôm trước, sáng hôm sau khi bị đồng hồ báo thức đánh thức, cô vẫn nằm bất động trên giường suốt hai mươi phút. Cuối cùng, chỉ khi tự nhủ với chính mình rằng "Tôi yêu việc học, học tập làm tôi hạnh phúc" thì cô mới bật dậy, bắt đầu một ngày chiến đấu mới.
Sau một thời gian nỗ lực, Phạn Lê nhanh chóng theo kịp tiến độ bài vở và đạt đến trình độ của một học sinh khá giỏi bình thường. Giờ đây, cô không còn phải giả vờ ngủ trong giờ học nữa. Mỗi khi giáo viên đặt câu hỏi và gọi cô trả lời, cô luôn đưa ra những đáp án hoàn hảo. Nhưng cô biết mình hiện tại chỉ đạt đến cấp độ của Lệ Na và thiên tài Ái Thần, khoảng cách đến mục tiêu SS mà Lệ Na ngày đêm mơ ước vẫn lớn như sự khác biệt giữa địa vị của tiểu thư Bong Bóng và Bố Khả Nghịch.
Môn học yêu thích nhất của cô, dĩ nhiên là Lịch Sử Ảo Thuật do giáo sư Dạ Già giảng dạy. Các tiết học của Dạ Già luôn cuốn hút và các buổi thảo luận cũng vô cùng thú vị.
Còn môn học mà cô thấy nhẹ nhàng nhất là lịch sử Hải tộc, bởi cô nghĩ rằng môn này không quá tốn não, chỉ cần học thuộc và hiểu là đủ. Nhưng rồi khi bài luận đầu tiên của lịch sử Hải tộc được giao, cô nhận ra mọi thứ không hề đơn giản như cô nghĩ.
"Đề tài bài luận, các em hãy mở sách hướng dẫn môn học. Chọn một trong các nhân vật lịch sử được liệt kê và phân tích sự tranh cãi cũng như ảnh hưởng của họ đối với thời đại mà họ sống."
Làm theo lời giáo sư, Phạn Lê mở sách và nhìn qua danh sách các tên nhân vật:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

