"Cô thật sự là người thuộc tộc Thiên thần đồng lửa sao?"
Phạn Lê ngồi phịch xuống ghế, hai tay khoanh trước ngực, trưng ra vẻ mặt ngang ngược như kẻ đòi nợ: "Này, thái độ này thú vị thật. Sao, khinh thường tộc Thiên thần đồng lửa bọn tôi à? Hay là anh nghĩ, tộc Thiên thần đồng lửa chỉ được phép có một màu đuôi?"
Viên cảnh sát nhíu mày, nhìn cô: "Tính tình cô cũng ghê gớm đấy nhỉ."
"Các anh nói thử xem, tộc Thiên thần đồng lửa bọn tôi làm gì các anh, tại sao lại không thể hẹn hò với người tộc Cá Mập? Câu này bố mẹ tôi đã nói đi nói lại cả trăm lần, tôi không muốn hôm nay đi làm cái xét nghiệm lạ lùng này lại bị kéo vào một cuộc điều tra kỳ quặc, còn phải nghe mấy chuyên gia sinh học và cảnh sát xa lạ chất vấn lần nữa!"
Nữ tiến sĩ lịch sự nói: "Nếu em đã biết tôi là chuyên gia sinh học, em cũng nên hiểu rằng câu hỏi này dựa trên cơ sở khoa học, hoàn toàn không có ác ý. Tôi chỉ tò mò em thích cậu ta ở điểm nào. Hẹn hò với cậu ta, đối với em hoàn toàn là hại nhiều hơn lợi."
"Tôi thích vì anh ấy giỏi giang, được chưa?"
Nữ tiến sĩ bật cười lớn, trên mặt lộ rõ vẻ như đang xem một đứa trẻ mẫu giáo làm trò: "Lý do này tôi không thể phản bác được. Hiếm thấy trong tộc Hải Dương lại có cô gái 'gan dạ dũng cảm' thế này. Nhưng này, tộc Cá Mập càng giỏi giang thì càng đào hoa. Đợi khi bạn trai em giao phối với con cá mập cái khác, em định cưới luôn một cô vợ tộc Cá Mập để đỡ tức à? Em chắc là mình chịu được không?"
Ý gì đây? Câu hỏi này làm Phạn Lê ngớ người, nhưng may mà nữ tiến sĩ không truy cùng đuổi tận, chỉ tiếp tục sắp xếp đồ đạc trên bàn, nhún vai: "Người trẻ thì phải trả giá cho sự bồng bột của tuổi trẻ thôi. Biết đâu cậu ta đã không chỉ có mỗi em rồi. Ra ngoài đi, người tiếp theo."
"Tôi không đi! Không có ai tiếp theo hết!" Phạn Lê nghiêm nghị ngồi thẳng trên ghế, cơn giận bốc cao như sóng dữ: "Nói rõ ràng đi! Ý cô là gì khi nói anh ấy đã không chỉ có mình tôi?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)