“Anh ta thường xuyên đánh tôi.” Lương Nặc quay ra nói hết sức nghiêm túc, chua xót.
Lý Tranh Diễn đơ người ra vài giây, trộm quay ra nhìn Bắc Minh Dục với ánh mắt khinh miệt trách móc như muốn nói: “Tên này đúng là không biết xấu hổ, đến phụ nữ cũng đánh.”
Bắc Minh Dục ánh mắt như đao như lửa nhìn Lý Tranh Diễn rồi lại quay ra nhìn trừng trừng Lương Nặc, như kiểu Lý Tranh Diễn không còn tồn tại nữa.
Lý Tranh Diễn hắng hắng giọng hai tiếng rồi nói: “Tiểu Nặc Nặc, Minh Dục là người thế nào chả nhẽ em lại không rõ? Nếu thực sự việc này là do cậu ấy làm thì chắc chắn cậu ấy sẽ thừa nhận, lại nói, cái tên Đổng Hàn Thanh ấy đúng là đáng ăn đòn, em biết không, những bức ảnh làm Minh Dục tức chảy máu mũi đó đều do một tay hắn làm đấy, lại còn cố tình gửi tới văn phòng Minh Dục, rõ ràng lad hắn có rắp tâm, lòng dạ khó lường! Loại người đó có bị ăn đòn cũng chẳng có gì là lạ, Minh Dục nếu làm thì chẳng có gì mà phải không thừa nhận.”
Lương Nặc ngạc nhiên: “Anh nói những bức ảnh đó là do anh ta gửi tới? Không thể nào! Anh ta không có lý do gì để làm những chuyện như vậy.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
