Mỗi bức ảnh đều nhìn có vẻ rất gần, đến cả góc độ đều vô cùng dễ khiến người ta hiểu lầm.
Nhìn vào ảnh, ai cũng sẽ bảo hai người trong ảnh là một cặp nam nữ yêu nhau nồng thắm, ánh mắt hai người đều mang sự yêu thương.
“Không phải! Không phải như anh nhìn thấy đâu....” Lương Nặc hốt hoảng giải thích: “Tôi thật sự chỉ là tình cờ gặp anh ta, ở quá cà phê lúc đó cũng chỉ là đang thảo luận về bản thiết kế, những hình ảnh trong xe....tối hôm đó trên đầu tôi có côn trùng, anh ta chỉ là giúp tôi bỏ nó đi mà thôi....tất cả không phải như anh nghĩ đâu.”
“Cô là người phụ nữ đã có chồng, lại còn để một người đàn ông lạ giúp cô bắt côn trùng? Ha ha....cô thử giúp tôi bắt một côn côn trùng trên người xem nào, để xem xem có thể xuất hiện cái cảnh nồng nhiệt như thế này không?”
“Theo dõi cô?” Bắc Minh Dục cười hắt ra: “Cô có phải đang đánh giá bản thân mình cao quá không vậy? Những bức ảnh này tất cả đều là có người cố ý gửi đến phòng làm việc của tôi đấy!”
Lương Nặc nghĩ không ra ai mà vô công rồi nghề, rảnh rỗi muốn xen vào chuyện của người khác thế không biết, đã chụp ảnh là còn gửi cho Bắc Minh Dục.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

