“Không thể nào, kể cả Kỷ Sênh có đi chơi cũng không bao giờ tắt máy, mà điện thoại cô ấy từ chiều đã không liên lạc được rồi, xin anh đấy, anh giúp tôi tìm xem thế nào được không?”
“Bây giờ đã gần 12 giờ đêm rồi, kể cả bây giờ tôi có cho người đi tìm thì cũng phải ngày mai mới có kết quả.”
“Như thế cũng còn hơn là ngồi im không làm gì.” Lương Nặc cố gắng thuyết phục anh.
Bắc Minh Dục nhìn cô chằm chằm, lấy ngón tay trỏ ngoắc hình móc câu gọi cô lại gần mình: “Lại đây!”
“Sớm muộn đều bị cô bóc lột hết sức lực.”
Lương Nặc bị hành động bất ngờ đó của anh làm cho giật cả mình, không kịp phản ứng gì chỉ lấy hay tay che lấy bụng như thể ngay lúc đó cô chỉ nghĩ được đứa con trong bụng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)