Bắc Minh Dục nghe thấy cô nói bị ép, thái độ anh càng lạnh lùng hơn, nhìn hộp canh cô đang cầm, lạnh lùng nói: “Mang đến rồi thì bây giờ cô có thể đi.”
Lúc đó, thang máy cũng vừa lên tới tầng cao nhất, Bắc Minh Dục cầm lấy hộp canh rồi lẳng lạng đi vào văn phòng, Lương Nặc lúng túng đứng trong thang máy nhìn theo Bắc Minh Dục còn chẳng thèm quay đầu nhìn lại mà đi thẳng, cô cũng liền chạy theo sau.
Văn phòng của Bắc Minh Dục rất lớn, bài trí đơn giản nhưng vô cùng đẹp mắt và ngăn nắp. Nhìn vào thì một tí cũng không thấy giống với con người khô cứng của anh ta, chỉ có vài chiếc ghế sô pha, một bàn làm việc dài to, cùng với mấy giá sách, phía bên trong còn có một phòng nhỏ để nghỉ ngơi.
Bắc Minh Dục ngồi xuống chiếc ghế giám đốc, đem hộp canh bỏ lên bàn.
“Không phải là muốn về à? Còn đi theo làm gì?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

