Ngô Đồng không hề có phản ứng gì, anh ta chỉ rút thẻ ngân hàng ra đưa cho người nhân viên, lạnh nhạt nói: “Cô còn thích cái gì nữa thì mua luôn một thể đi, rồi từ nay về sau đừng tới quấy rầy tôi nữa.”
Ngô Mộng Dao nghe thấy câu nói đầu tiên của Ngô Đồng thì cười tươi như hoa nhưng câu sau đó vừa dứt, cô ta liền tắt nụ cười trên môi, đột nhiên rụp mặt xuống, rồi không nỡ tha cho anh ta nói: “Anh yêu, có phải em đã làm sai chuyện gì khiến anh tức giận đúng không?” Nếu anh không thích Lương Vân thì từ lần sau em sẽ không nhắc tới cô ta nữa, đừng rời xa em mà...em thực sự rất yêu anh!
“Yêu tôi hay yêu tiền của tôi?”
Ngô Đồng cười hếch một cái, rút trong túi ra bao thuốc lá, lôi ra một điếu châm lên, hít một hơi dài, ngậm đầy một mồm khói rồi từ từ phì vào khuôn mặt đang cúi gằm của cô ta, làm cho Ngô Mộng Dao rất muốn ho nhưng lại cố nhịn.
Ngô Đồng vỗ nhẹ vào mu bàn tay của Ngô Mộng Dao, nói: “Xem này, rõ ràng là không thích tôi hút thuốc nhưng lại cứ cố nhịn, nhìn cái mặt muốn ho mà không ho được kìa? Có phải rất khó chịu đúng không? Ngoan, rời xa tôi rồi, tới lúc đó cô muốn ho thế nào thì ho nhé.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)