Bắc Minh Dục nhìn cô với ánh mắt lạnh lùng vô cảm: “Tôi tự có mắt để nhìn và tai để nghe, vì thế cô không cần phải nhắc tôi.”
Lương Nặc chưa bao giờ nghĩ thái độ của anh ta lại thế này, rút tay về không dám kéo áo anh nữa, hai tai không an phận mà cứ xoa vào nhau trước ngực, cô đã hại anh bị lộ thân phận cho nên trong tiềm thức cô luôn cảm thấy có lỗi với Bắc Minh Dục.
Hôm nay thái độ anh trước việc cô mang bầu lại không buồn không vui thế này, Lương Nặc trong đầu không thể không nghĩ: hay là anh ta không muốn có đứa trẻ này?
Vú Hà cùng mấy người giúp việc lúc tới thì vui vẻ lúc đi thì trong tâm trạng lúng túng xen lẫn chút sợ hãi.
Bắc Minh Dục ngồi xuống ghế sô pha, chỉnh lại tóc tai,y phục từ đầu tới chân rồi mới quay ra nhìn cô nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)