Cốc cốc cốc.
Cửa phòng khách sạn có tiếng người gõ cửa, Lương Nặc mở cửa ra nhìn thấy đó là nhân viên phục vụ mang thuốc cảm tới, lại còn có cả thuốc bôi vào vết thương bầm tím. Cô cầm lấy thuốc xong liền nghĩ, anh ta vừa nãy ngồi ở đây có phải là vì để đợi phục vụ mang thuốc lên không?
Bắc Minh Dục tắm rất nhanh, chưa tới 10 phút đã trở ra rồi nhưng anh không mặc đồ ngủ mà chỉ lấy chiếc khăn tắm quấn quanh phần dưới cơ thể để lộ ra hai cánh tay cơ bắp cuồn cuộn, ngực nở, bụng 6 múi nhìn trông khỏe mạnh cường tráng.
Mặt Lương Nặc đỏ tía cả lên, sau đó tay cầm thuốc giơ lên hướng về phía anh: “Đây là thuốc cảm phục vụ vừa mang lên, cơ thể anh cũng dính nước như vậy, anh uống...uống thuốc đi.”
“Cô tôi có ở đây đâu!” Bắc Minh Dục nhìn cô nói giọng giận dỗi.
Nói cách khác, ý anh chính là cô tôi không có ở đây, cô không có nghĩa vụ phải quan tâm tôi.
Lương Nặc nhăn mặt suy nghĩ một lát mới hiểu ra ý anh, nói: “thuốc này là chính anh bảo nhân viên phục vụ mang lên, tôi cũng nên chia sẻ với anh, hơn nữa, số phận tôi sớm cũng được định rồi, phục vụ anh là bổn phận của tôi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)