“Cái gì mà chồng? Chồng ai? Đây là chồng tôi!” Lưu Hàn tay vẫn túm lấy tai Hình Sở Mặc, trợn trừng mắt nhìn Lương Vân: “Cô mà còn dám nói linh tinh một câu nữa, tôi lập tức phá nát hôn lễ của cô, rồi đem cô vứt xuống biển cho cá mập ăn thịt.”
Lương Vân tức lắm nhưng vẫn phải bình tĩnh, cố ý nói: “Thế nhưng.... em gái tôi lại nói đó là chồng em ấy – thiếu gia của nhà Bắc Minh?
“Cô...!” Lưu Hàn lập tức quay mặt về phía Lương Nặc, bỏ tay tên họ Hình ra chỉ thẳng vào Lương Nặc, lại chỉ thẳng tay vào Hình Sở Mặc: “Cô nói lại một lần nữa, anh ấy là ai?”
“Thôi được rồi, em đừng có mà làm loạn lên nữa!” Hình Sở Mặc khó khăn lắm mới thốt được ra một câu, kéo mạnh tay áo của Lưu Hàn: “Em làm anh mất mặt quá đấy có biết không hả?”
“Em không biết, anh rõ ràng đã nói là sẽ cưới em, vì đợi anh mà em sắp thành bà cô gì rồi đây này....”
Lương Vân nhìn Lương Nặc với vẻ đắc thắng ẩn sau sự ngạc nhiên, rôi trầm giọng cay đắng nói: “Em gái, chị biết mặc dù em hiếu thắng, muốn giữ thể diện, thế nhưng chồng em không thể đến tham gia, sao em lại giấu và có thể...lừa mọi người như thế này được?”
“Tôi....”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


