Bắc Minh Dục lạnh lùng quay ra nhìn cô sau ngồi xuống cúi đầu ăn cơm như không có chuyện gì xảy ra, cũng không nói thêm lời nào, Lương Nặc thì nói vài câu để bầu không khí trở lại bình thường nhưng không thay đổi được gì, chỉ mình cô thao thao bất tuyệt, sau đó cô chỉ có thể thất vọng đợi anh ăn cơm xong, dọn hết bát đũa đem đi rửa xong xuôi, cầm lấy túi xách chuẩn bị đi về.
“Anh đồng ý rồi?” Mắt Lương Nặc sáng lên, nhìn anh cười tươi như bắt được vàng.
“Cô phải đồng ý với tôi, hàng ngày đến nấu cơm tối cho tôi trong vòng một tháng, được như thế thì tôi có thể xem xét lời đề nghị của cô.”
“Như thế thì tôi có phải trả anh tiền phí đóng giả nữa không?” Lương Nặc chớp chớp mắt, tò mò hỏi anh.
Bắc Minh Dục chau mày lại, lạnh lùng lườm cô: “Cô mà còn nói với tôi một câu đến tiền nữa cô có tin là tôi sẽ làm cho cô cả đời không bao giờ nhìn thấy nó nữa không?!” Mẹ ơi, giờ cô mới thấy, anh ta đẹp trai như vậy, nhìn chẳng giống một tên trai bao chút nào, không màng tới tiền bạc.
Thế mà cô thì toàn nói những lời lạ lùng, thậm chí rất vớ vẩn, hỏi những câu cũng ngớ ngẩn, nhưng cũng đúng, trong suy nghĩ của cô, anh là một tên trai bao cao cấp.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


