“Em có chắc muốn anh nói với mọi người sự thực về Bắc Minh Dục?”
“Vâng vâng!”
Lương Vân trong lòng mừng thầm, liếc qua nhìn Lương Nặc rồi lại quay về phía anh ta cười: “Thế diện mạo thế nào?”
“Diện mạo....ầy, đây đúng là làm người khác buồn thay, mặt ông ta à, đúng là có thể dọa người khác được! Gây sốc tới mức nào nhỉ? Nói thế này cho dễ, nhìn như đang có con rết bò trên mặt....nhìn như bị chuột gặm nhấm ấy, nói thật khuôn mặt ấy chả dám gặp người khác đâu, hơn nữa tới cái độ tuổi ấy rồi, đi hai bước chắc là ngã mất, yếu tới mức chả biết so sánh với ai nữa....”
“Ồ!” Ngô Mộng Dao đang tưởng tượng ra cái diện mạo người đàn ông mà anh ta miêu tả, vừa tỏ ra sợ hãi vừa tỏ ra thương hại.
Lương Nặc tức tới mức mắt đỏ ngầu cả lên: “Anh nói láo! Anh ấy không phải như vậy!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



