“Không nghe rõ thì thôi.”
Kỷ Sênh hức một tiếng, quay người đi vào phòng, Khả Khả xúc động đặt tay lên trước ngực, rồi lại sờ lên đầu, không phải đang nằm mơ đấy chứ?
Sao tên đó lại đột nhiên trở về?
Không được.
Cô phải kiên quyết.
Năm xưa đã từng nói là mãi mãi sẽ không themg quan tâm tới cậu.
Trên đường, Kỷ Sênh chớp chớp mắt hỏi Khả Khả: “Con mặc thế có phải “tùy tiện” quá không?”
Khả Khả cúi đầu nhìn bộ dạng mình lúc này, phía trước thì hở ngực, phía dưới thì hở đùi, Khả Khả lặng lẽ kéo cổ áo lên cao một chút, mặt thản nhiên nói: “Năm xưa khi anh ta bỏ rơi con, bây giờ con phải làm cho anh ta phải hối hận! Sao hả? con vẫn có giá của con chứ?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

