Tiểu Bắc chẳng thèm quan tâm tới Khả Khả, ngoan ngoãn ngồi xuống trước bàn.
Khả Khả tức giận lườm Tiểu Bắc, cũng về bàn mình ngồi xuống.
Lương Nặc nhìn nét mặt Tiểu Bắc nghiêm nghị không chút biểu cảm, lưng ngồi thẳng đứng như núi thái sơn, cô thở dài: “Trước đây rõ ràng còn là một cậu bé nhút nhát, sao mà lại thay đổi nhiều như thế chứ!”
Người đàn ông ngồi bên cạnh cô vuốt mái tóc cô ra đằng sau gáy sau đó kéo đầu cô ngả vào vai mình, thấp giọng nói: “Em nghĩ xem em có bao nhiêu thời gian ở bên cạnh con, con nó sự thay đổi như vậy thì có gì mà lạ đâu!”
Lương Nặc cảm thấy sau gáy buồn buồn, quay quay người biểu thị anh hãy đứng yên.
“Đừng ngọ nguậy, mọi người đông thế này em cứ thế còn ra cái gì?”
Lương Nặc: “........”
Rõ ràng anh mới là người không biết xấu hổ mà!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
