Lương Nặc vừa nghe thấy bói toán là thấy đau đầu: “Cô, cái chuyện bói toán ở Hải Thành cũng chỉ thịnh hành mấy năm gần đây thôi, những ông thầy bói đó không đáng tin đâu ạ!”
“Không phải, ta đã tìm những mấy người liền, ta đưa ra ảnh, giờ sinh tháng đẻ, rồi bát tự cho bọn họ xem, bọn họ đều nói là thiếu thủy thiếu kim.”
Lương Nặc gãi đầu, cho một tay vào túi quần để nghĩ cách cứu binh, lúc này Khả Khả từ trên tầng chạy xuống, dường như vừa là chuyện gì vui thì phát, khóe mắt cô bé đều ánh lên nụ cười.
“Bà Bắc!” Khả Khả chạy tới bên cạnh lão phu nhân, cười cười ôm lấy chân bà ta: “Bà có nhớ Khả Khả không? Khả Khả nhớ bà chết đi được!”
Lão phu nhân cũng đỡ lấy Khả Khả bế cô bé lên, cũng phải cố lắm, rồi véo véo mũi Khả Khả: “Nhớ, Khả Khả là báu vật của cả nhà, sao lại không nhớ chứ? con đi cùng Lý thiếu gia hay Kỷ Sênh tới đây vậy? bọn họ đâu?”
Nghe thấy vậy Khả Khả nhanh chóng cúi mắt xuống, nói lí nhí: “Bọn họ...bọn họ không cần Khả Khả nữa rồi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)