Nói không thắng được với Lương Nặc, cả nhà chỉ có thể đồng ý cho Lương Nặc sinh thường.
Bắc Minh Dục luôn ở bên cạnh cô sợ cô bất ngờ sẽ sinh, nhưng thời gian sinh dự kiến đã ở trước mắt vậy mà cô không có chút phản ứng nào, không hề giống với những sản phụ sắp sinh.
Buổi chiều ngày hôm đó, cuối cùng cô cũng đã có một cơn đau.
Mặc dù đã có một lần sinh nghiệm sinh non, nhưng cô vẫn cảm thấy chân tay luoogsn cuống, chỉ sợ xảy ra điều gì bất ngờ không kiểm soát được.
“Thiếu gia, anh đã nói với bác sĩ là em đã sinh thường chưa đấy?”
Con tim Lương Nặc đập lên thình thịch hồi hộp, nhìn căn phòng sinh ngay trước mắt, cô kiên quyết từ chối anh.
“Em không muốn anh nhìn thấy bộ dạng xấu xí của em lúc sinh em bé....”
“Lúc xấu hơn anh còn nhìn rồi nữa là, lẽ nào em còn cảm thấy là anh chê em à?”
Lương Nặc cố gắng đưa tay lên vuốt má anh: “Anh cũng ngoan một chút đi, em sẽ sinh cho anh một đứa con xinh đẹp, đáng yêu.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

