Tăng Du bị vứt xuống biển cho cá mập ăn thịt.
Ba tháng sau.
Trong lễ công bố những sản phẩm xuất sắc của Hội trang sức đá quý Pháp đã xuất hiện một tác phẩm làm cho người khác vô cùng ngạc nhiên và cũng rất cảm động, Kỷ Sênh vô tình xem được buổi phát trực tiếp của lễ công bố đó, vừa nhìn cô đã chắc chắn rằng tác phẩm đó có liên quan tới Lương Nặc.
Sản phẩm đó nhìn rất đơn giản, với những nét hoa văn chủ yếu là cánh hoa với năm loại màu sắc rực rỡ, lonh lanh óng ánh, bên cạnh viên kim cương còn được khắc một chữ B, viên kim cương với độ tinh khiết rất cao, tinh tế và xinh xắn, rõ ràng thể hiện được địa vị của trang sức.
“Là mẹ con à?”
Anh đã thay đổi cách gọi cho Tiểu Bắc, hàng ngày việc anh làm nhiều nhất, lời anh nói nhiều nhất là về những kỉ niệm, những kí ức.
Tiểu Bắc mím môi, cậu bé từ trước tới nay chưa từng nhìn thấy thiết kế của Lương Nặc, hoặc có thể trẻ nhỏ có một trực giác đặc biệt trời cho, sự liên kết giữa tình mẫu tử.
“Đúng!”
“Được!” Bắc Minh Dục thu điện thoại về, bế Tiểu Bắc lên: “Thu dọn đồ đạc, chúng ta đi tìm mẹ.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

