Người ở trong bao tải bị vứt xuống đất liền tỉnh dậy, hắn vùng vẫy thò đầu ra khỏi miệng bao, mặt mày thâm tím, trên người đầy vết thương, quần áo rách rưới dính đầy máu, hắn thở phì phò.
Tăng Du vừa thấy đáng thương vừa thấy buồn nôn.
Tối hôm đó không ngờ người cô ta ngủ cùng lại là....
“Hóa ra chúng tôi đã bị các người cho vào lưới hết rồi....tất cả từ trước tới nay đều là do Lương Nặc, đều là do Lương Nặc! Lẽ nào anh không sợ sau này tôi sẽ không chế thuốc cho người phụ nữ anh yêu đó, làm cho cho cô ta đau đớn, sống không bằng chết?”
Bắc Minh Dục vỗ vay vẻ tán thưởng.
“Hiếm có, đã lâu như thế rồi không chế thuốc mà cô vẫn còn nhớ sự việc này.”
Anh rút điện thoại trong túi quần ra, chọn một đoạn video ấn nút phát rồi để trước mặt Tăng Du, cười rồi hỏi: “Nhìn đi, người trong đoạn video này cô có quen không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



