Điện thoại của Tăng Du vẫn không ngừng gọi tới, cuối cùng Bắc Minh Dục vẫn phải rời đi.
Lương Nặc sau khi đi ra từ nhà vệ sinh nam, nhanh chóng chạy vào nhà vệ sinh nữ chỉnh lại quần áo, nhìn bản thân mình trong gương đầu tóc bối bù, quần áo xộc xệch, cô đột nhiên đưa tay đặt lên hai bên má còn nóng ra và đỏ bừng, rồi lại đặt tay lên đôi môi vẫn còn đỏ hồng và ươn ướt kia.
Trên môi nở một nụ cười đau khổ.
Anh ấy tốt như thế, nhưng Đặng Vũ.....
Cô chỉ nhìn mà thấy hồn bay phách lạc.
“Kỷ Sênh!” cô vội vàng chạy lại gần, nhìn Kỷ Sênh hỏi quan tâm: “Có phải sắp sinh rồi không?”
Kỷ Sênh bám chặt lấy cánh tay của Lương Nặc, miệng há hốc ra như đang cố hít lấy không khí, đứa trẻ trong bụng cô dường như đang giẫy đạp, cái cảm giác lúc này hoàn toàn khác so với khi trước lúc sinh Khả Khả.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

