Phẫu thuật thất bại đó là điều không cần bàn cãi.
Tình trạng của Lương Nặc dường như còn tồi tệ hơn, Bắc Minh Dục như một kẻ điên ngày nào cũng không ăn không ngủ ngồi bên giường bệnh của cô, Lý Tranh Diễn và Kỷ Sênh đều cảm thấy trong miệng đắng chát, thế nhưng có muốn khuyên anh cũng không nói ra được thành lời.
Anh sẽ không nghe lời khuyên của bọn họ.
Cô gầy đi một cách nhanh kì lại, còn Bắc Minh Dục thì hao mòn đi nhìn khác hoàn toàn anh tước đây.
Chỉ một đêm thôi, tóc mai phía trên tai hình như đã có vài sợi bạc.
Bắc Minh Dục nhìn cô với ánh mắt run lên: “Em không nhớ là đã bị Tống Thần Mặc bắt đi à?”
“Bắt đi?” Lương Nặc gật đầu: “Em nhớ chứ, nhưng chú Đặng đã cứu em! rồi anh đưa em về nhà nữa phải không? Sao vừa ngủ dậy mà râu anh lại mọc dài thế này?” cô nói rồi muốn bỏ chăn ra đi xuống khỏi giường: “Xấu quá, để em cạo đi giúp anh.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)