Trong nhà máy bị bỏ hoang, lấp đầy là những chất thải công nghiệp, còn có một mớ hỗn độn các loại phẩm, thuốc màu.
Tống Thần Mặc đang đợi Bắc Minh Dục tới, trong đầu anh ta đang tưởng tượng vô số những hình ảnh, điều duy nhất anh ta không hề nghĩ tới đó là, mười mấy phút sau, người xuất hiện ở cửa phòng trong nhà máy bỏ hoang đó lại là Đặng Vũ.
Bằng không, với tính cách của Đặng Vũ, sớm đã ra tay khử sạch bọn họ rồi.
“Vậy ông ta có lý do gì để xuất hiện ở đây mà lại là một thân một mình?” Tống Thần Mặc nghĩ không thông, lại hỏi: “Ba, làm thế nào bây giờ?”
Tống Nghị cúi đầu xuống suy nghĩ vài giây, đồng tử mắt ông ta đột nhiên như hạ quyết tâm lắm: “Nếu ông ta đã tới rồi thì chúng ta cũng chẳng cần khách khí nữa.”
“Được! Con biết phải làm thế nào rồi.”
Tống Thần Mặc cười lạnh lùng một tiếng, anh ta đã nghĩ ra cách giải quyết.
Đặng Vũ chết rồi, Tăng Tử Hào cũng có thể trở lại bên cạnh anh ta.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)