“Bà thực sự cho rằng kế hoạch của bản thân hoàn thiện tới mức không chút sơ hở?” Thẩm Tịch Nam đột nhiên nói.
“Ngươi có ý gì?” đại thái thái chất vấn.
“Bà tưởng chỉ có mình bà biết trong rượu có độc à?” Đặng Tử Manh vuốt vuốt mái tóc dài hất ra phía sau, đứng lên, lên tiếng với giọng điệu chỉ mình cô ta có: “Thẩm Cách cái tên thần kinh đó, một ngày tôi cũng không muốn nhìn thấy anh ta nữa, bà không ngu đến mức cho rừng tôi không có bất kì mục đích gì khi giữ anh ta lại chứ?”
“Ta sớm đã biết cô là cái hạng chẳng ra gì rồi!” đại thái thái thở hắt ra một tiếng lạnh lùng: “Có điều không ngờ được rằng, hai người các người đóng giả mà lại thành thật! Thẩm Tịch Nam, ta còn tưởng với tính cách kiêu ngạo của người, sau khi thoát khỏi sự khống chế của ta, việc đầu tiên đó chính là đường ai nấy đi với Đặng Tử Manh đấy!”
Dây thần kinh trên trán và hai thái dương của Thẩm Tịch Nam đang giật lên đùng đùng.
“Đúng thế!” Đặng Tử Manh thấy vậy, huýt sáo một tiếng rồi nói: “Anh ấy đúng là muốn đường ai nấy đi, nhưng đáng tiếc không có cách nào, những người đàn ông mà kĩ năng giường chiếu tốt hơn anh ấy đúng là thật khó tìm được trong thời nay, bà nói xem sao tôi lại nỡ buông tay chứ?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)