Bắc Minh Dục sau khi nhận chức tổng giám đốc thì càng ngày anh càng bận, không còn nhiều thời gian rảnh như trước đây nữa.
Còn trong hội nghị cổ đông đột nhiên xuất hiện một tên Chiến Cảnh, đã tung ra rất nhiều tin xấu không có lợi cho đại thái thái, thậm chí các lời bàn tán và đồn đại cũng từ đó mà nhiều lên, đa số đều nói đại thái thái lòng dạ độc ác, thậm chí còn có người nói năm xưa cái chết của Thẩm lão tiên sinh cũng là do đại thái thái.
Lương Nặc tay cầm những tạp chí viết về đại thái thái mà cười vui mừng: “Thiếu gia anh xem này, việc đại thái thái năm xưa hạ độc được phóng viên này viết sống động như thật ấy, đại thái thái nhất định sẽ tức chết cho mà xem, ở tập đoàn chắc không còn tâm trí nào mà gây khó dễ với anh đâu.”
Bắc Minh Dục liếc nhìn, rồi đổi chủ đề: “Thẩm Cách bị Đặng Tử Manh chọc tức tới mức sắp phát điên thật rồi, tìm cơ hội, chúng ta sẽ lấy lại quyền nuôi dạy Tiểu Bắc.”
“Thế nhưng đại thái thái và đại thiếu gia gắn bó như môi với răng, bà ta bây giờ vẫn còn là chủ tịch hội đồng quản trị nữa.....”
Bắc Minh Dục nhướn mày: “Sắp tới sinh nhật của Tiểu Bắc rồi đấy!”
Lương Nặc chớp chớp mắt, lắc đầu: “Không phải, bây giờ mới là tháng bảy, sao đến sinh nhật của Tiểu Bắc anh cũng không nhớ thế, Tiểu Bắc là....”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)