Lương Nặc kịp thời đưa tay ra đặt trước môi anh ngăn lại.
“Đừng!”
“Nhưng anh muốn!”
Anh dùng bàn tay mạnh mẽ của mình gạt tay cô ra, nheo mắt nhìn cô từ trên xuống dưới, hơi thở phả ra với mùi đặc trưng chỉ anh mới có, mang theo chút gợi cảm quyến rũ.
“Tay của anh....bác sĩ đã nói gần đây không được chăm sóc đúng mức rồi, nhất định phải chú ý để bảo vệ!” Lương Nặc lập tức đẩy anh ra rồi nói lí lẽ: “Anh phải nghe lời chứ! ngoan ngoãn ngủ đi.”
“Đừng làm ồn nữa, em không nói....a.”
Một giây sau, môi cô đột nhiên bị anh khóa chặt lại không cho mở miệng nói thêm được lời nào nữa, hai làn môi ấm nóng chạm vào nhau, rồi giữ chặt lấy, trong lúc hít thở cô tranh thủ nói: “ngộ nhỡ cánh tay bị làm sao thì làm thế nào? Anh bỏ ra đi.....”
“Bị làm sao?” ánh mắt Bắc Minh Dục có chút tức giận, anh lại nói với giọng kiêu ngạo: “Đừng có coi anh như cái đồ vô dụng Thẩm Cách, mới thế này mà bị làm sao, em nghĩ sức bền của anh kém thế à?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
