Đôi mắt to tròn của Tiểu Bắc khẽ chớp chớp, không nói gì.
Lương Nặc hỏi thăm dò: “Có phải mấy hôm trước cô và chú cùng nhau về Hải Thành mà không đưa con đi cùng, vì vậy con mới giận cô không?”
Đôi lông my dài cong vút của cậu bé khẽ rung lên.
Lương Nặc biết mình đã đoán đúng rồi, vậy là vội vàng cầm lấy bàn tay nhỏ non nớt của Tiểu Bắc, đặt lên má mình xoa xoa: “Con thử xem này, có phải gần đây cô bị gầy rồi không?”
Lương Nặc còn đang định nói gì đó và tặng quà cho cậu bé thì Tiểu Bắc đột nhiên ghé sát mặt tới một bên má cô, thơm vào má cô một cái: “Cô ơi cô đừng buồn nữa, để con thổi cho cô.”
Lương Nặc bỗng nhiên sững người ra, dường như hơi thở đều dừng cả lại rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)